Chương 13: Phần 13
-Em biết rồi.
- Em thề là em không bao che, nếu ảnh đi em điện thoại chị ngay, mà 8 giờ rưỡi đi đâu nữa.
- Mà chắc ko đi đâu chị ơi, mấy ngày nay ảnh thèm ngủ thấy mồ.
- Mới về đó em.
Chiếc quần jean ấy đang máng trên trên một cái giá móc quần áo bằng inox bắt trên tường gần chiếc tủ vải. Bây giờ đã hơn 7h tối.
- Ủa! Anh Dương không ngủ bệnh viện à?
- Dạ, để em tranh thủ em chạy về coi, ảnh về cái là em nhắn tin nha.
- Hắn hay đi đêm lắm đấy.
- Ngủ nhà thì nói nào gì, sợ ngủ chỗ khác...
- Em biết rồi, nếu ảnh đi nhậu em sẽ xin đi theo, nhỡ mà không cho đi là hiểu rồi đó.
- Thì để coi sao, có gì em báo chị, mà ảnh về chưa? em đang tiệm nét em gõ Word.
- Ừ, chị cảm ơn em, trông chừng hắn hộ chị nhá, đêm nay hắn mà đi em báo ngay cho chị.
- Em biết rồi ạ.
- Hôm nay anh không phải ngủ ở bệnh viện chăm con à? - Tôi vừa đi vừa hỏi.
Tôi lưu tất cả những gì vừa gõ vào USB rồi đi về phòngTừ ngoài đầu khu trọ, nhìn một đường thẳng đã thấy chiếc xe anh Dương dựng sát vách tường, có buộc sợi dây lòi tói vào bánh xe qua 2 phuột. Tôi tranh thủ khi còn ở phía xa liền gọi ngay cho chị Thủy. Chắc anh Dương cũng mới về thôi. Vì tôi chỉ nán lại tiệm net thêm có 25 phút cũng vừa với thời gian anh Dương đi từ bệnh viện Nhi Đồng về. Buổi tối không tắc đường. Tôi nghĩ anh Dương còn chạy một mạch từ bệnh viện về và không ghé đâu nữa là đằng khác.
-Ừ, em đứng về phía chị đi, chị không tiết lộ em đâu, chị biết cách xử lý, mấy lão bạn hắn xài không dô.
- Tối cũng ko làm gì, giữ hắn lại cũng chẳng có gì cần, cho hắn về hắn ngủ cho khoẻ.
Tôi đang ngồi tiệm nét gần nhà trọ anh Dương, gõ lóc ba lóc bóc thì bổng chị Thủy gọi, cũng tối lắm, tầm 8 giờ hơn.
...
Tôi tắt điện thoại cho vào túi quần và nở 1 nụ cười không hở môi. Tôi đến gõ cửa phòng, anh Dương ra mở cửa cho tôi, rồi quay về tấm đệm nằm ngay. Tôi nhìn lên bàn vì cho rằng chìa khóa của ổ khóa dùng để khóa sợi dây lòi tói thường để trên bàn. Tôi không thấy, định là sẽ dắt xe vào trong phòng cho anh Dương.
- Mà rủi tối ảnh ko có ngủ ở nhà em báo chị chị phải hỏi khéo chứ anh không ảnh mắng em lắm mồm.
- Chị chỉ sợ em bảo che không báo chị thôi.
- Chìa khóa dây xích đâu anh Dương?
- Không, chị cho về.
- Trong túi quần anh á. - Anh Dương chỉ.
- Anh Dương về tới phòng em điện báo ngay cho chị, tối nay mà ảnh ko có ở nhà em cũng báo cho chị luôn nha.
Trong điện thoại, chị Thủy lấy làm hài lòng:
Bình luận