Chương 19: Phần 19
Anh Dương cúi xuống lột giầy cho vào sát cánh cửa.
Anh Dương móc ra một cọc tiền giầy xộm trong túi quần, phang phịch xuống tấm nệm mỏng:
Giờ lên lớp tôi tranh thủ gọi điện thoại cho anh Dương.
- Anh ko địt em chứ gì?
- Có khi nào hắn đưa bạn hắn giao luôn không?
Tôi nhặt lên xem. Một cọc tiền to buộc thun chặt chẽ.
Ý tôi nói là giao hàng ngoài luồng kìa, ko thấy anh Dương gọi gì cả. Mỗi lần giao cho ảnh cũng có hơn trăm, ko thì ảnh dắt đi ăn đi uống. Tôi đang hết tiền mua sữa bổ sung dinh dưỡng cho việc tập gym đây. Anh Dương than thở:
- Em đi rửa rồi.
- Thế à?... Ừ! Để anh sang.
- Mua ba cái vớ vẫn... chả có tiền tiêu đây.
- Sao dạo này ko có khách giao hàng nhợ.... hay có mà anh ko gọi cho em?
Suốt 2 ngày mà anh Dương ko sang. Thật ra buổi trưa ảnh cũng ko tiện sang tôi đâu. Vì ảnh làm đến 4 giờ chiều. Thường hay ăn cơm trưa ở bất cứ quán nào trên đường lúc giao hàng. Buổi chiều thì ảnh phải đi đón thằng Dũng. Hai vợ chồng ảnh sắp xếp đi đón mà, hoặc ba hoặc mẹ sẽ đón. Cơm chiều thì ảnh ăn với vợ con ở nhà trọ của ảnh. Đàn ông có vợ con mà, mình đâu có tranh cướp được. Buổi tối nhớ ảnh, gọi ảnh sang thì ảnh lại ko đi được. Tôi chẳng biết làm gì để giữ chân được ảnh mới bày ra nấu cơm. Nhưng bắt đầu từ con số 0 mới quyết định cầm chiếc xe một triệu rưỡi, mua 1 cái bếp ga mini, 1 cái nồi cơm điện, bát đũa các kiểu.
- Anh biết rồi còn hỏi.... em nhớ anh quá.... lỗ đít cứ kêu lên.... lạ lắm!
- Tiền.
- Thằng Lâm không thấy giao đơn hàng nào.
Lúc đi học về, tôi ghé chợ Nguy�
Tôi hơi khó nói 1 lúc:
Tôi ko hiểu sao lỗ đít cứ giật giật vậy đó các bạn. Nếu nói tại vì ko đc anh Dương địt thì cũng ko đúng. Tôi nhớ ảnh thật.
- Ơ.... cái gì to thế?
- Anh ơi ! Trưa có giao hàng thì ghé vào nhà trọ em ăn cơm nha.... em đã mua mọi thứ để nấu cơm rồi.
- Xe em đâu rồi?
- Sấp này có hơn 50 triệu đấy. Tiền mang về nộp.
Tôi phang phịch xuống tấm nệm, cọc tiền tưng lên.
- Em đang chán quá.... lúc này bận ôn thi ko làm việc bán thời gian được.... cũng chẳng đi tour.
n Văn Trỗi mua đồ về nấu cơm. 1 giờ trưa anh Dương mới sang. Ảnh đang mặc đồ nhân viên giao nhận. Tôi dắt xe vào trong, đóng cửa và ôm ảnh ngay.
- Anh chả biết.
- Thế à..... tưởng của anh.
- 3 ngày ko gặp em nhớ anh quá anh à.
- Anh nghe đây.
Bình luận