Chương 20: Phần 20
- Em cứ tưởng là anh đã thuyết phục đc cái Tuyền rồi đấy.... nó khó bảo quá anh nhợ.
- Thế bây giờ em đang ở đâu.... sao lâu về thế?
Anh Dương im lặng ko nói gì, ánh mắt có vẻ thương cảm. Dường như ảnh đang suy nghĩ cái gì đấy trong đầu nên mất 10 giây im lặng.
Tôi ngưỡng cười cho qua chuyện.
Giọng anh Dương thất vọng:
Đúng là trường tôi gần phòng trọ thật. Nhưng nếu đi bộ từ trường về sẽ mất 25 - 30 phút đấy.
Bổng nhiên khóe mắt tôi cay cay. Tôi cảm thấy tội nghiệp cho bản thân.
- Em cầm chiếc xe rồi đúng không?
Đoạn tôi đóng của lại và bắt đồng rút cà vạt và cởi bộ đồng phục.
- Không sao đâu mà.... trường cũng gần... nhà bạn em xa em cho nó mượn vài hôm.... chịu khó đi bộ vài hôm.
- Không....anh đang ở trước phòng em nè... hắn lên xe bus rồi... bảo cỡ nào cũng ko chịu lên xe anh.... xe bus tới hắn đi luôn.... bực vãi con này.
- Lẽ ra anh phải chở em về mới phải... khi ko lại mất thời giờ cho con đấy mà chẳng được việc.
Lúc tôi đang mở cửa anh Dương nói:
- Nó có phước mà ko biết hưởng.... chả bù với em.... mong ước được anh đến trường đón.
Tôi im lặng và mặt hơi cúi xuống: -"Để em dắt xe vào cho anh."
n Phúc Nguyên. Tôi vừa ghé một cái chợ nhỏ ngay đấy mà đã quên tên. Kiểu như một ngôi chợ tự phát hay gì đấy. Tôi mua rau và thịt ba chỉ.
- Em làm cho anh 1 chiếc chìa này... lúc nào anh sang thì anh có chìa vào phòng... ko phải đợi em bên ngoài.
- Ơ....xe em đâu.... sao lại đi bộ thế kia?
- Em đi bộ về sao ko nói anh?
- Em cho thằng bạn mượn rồi.
- Anh cứ chịu khó vài hôm nữa đi... nhất chai lì...nhì liều mạng...biết đâu nó thấy anh kiên trì nó lại lên xe.
Tôi đi bộ thêm 10 phút nữa mới về đến phòng. Tôi thấy anh Dương đang ngồi 1 bên trên yên xe trước cửa phòng trọ. Anh ấy đang xem cái gì đấy trong chiếc điện thoại, lúc này ngưng xem, long mắt lên:
- Em chưa về à?
Lúc tôi đi đến nửa đường Trần Văn Đang thì anh Dương gọi:
- Em ghé chợ mua đồ về nấu cơm cho anh và dũa cho anh thêm 1 cái chìa khóa.... lúc nào anh sang ko có em thì anh có thể vào nghỉ được.
Tôi ngậm ngùi đáp:
Tôi gở móc khóa trên xe máy của anh Dương và gắn vào thêm một chiếc chìa khóa cho anh.
Tôi đi bộ thong dong ở trên đường Nguy�
- Xe em đâu? - Anh Dương cố hỏi. Tôi nghĩ là ko thể bảo là đi rửa hay xe hư gì đc đâu. Vì có thể hết tháng này tôi cũng ko chuộc chiếc xe về đc.
- Dạ... Cái Tuyền có chịu cho anh đưa về không?
Bình luận