Chương 27: QUYỂN 1 CHƯƠNG 25 : SỐNG CHUNG VỚI ANH
" A Ly à! "
Cô nhíu mày khó chịu
" Haha! Không có đâu, em không cần ngại. Bình thường em đã rất đáng yêu lúc ngủ trông em còn đáng yêu hơn. Hồi bé thì em hay cuộn một cục tròn lại, lớn lên cũng y hệt, trong giống như cái trứng cuộn ấy. Rất đáng yêu! "
Suốt quãng đường trở về khách sạn hắn một giây cũng không buông tay cậu. Từ bé đến lớn hắn chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ đến như vậy . . . Người duy nhất khiến hắn có cảm giác ấy có lẽ cũng chỉ có duy nhất một mình Dư Ly.
Dư Ly đỏ tía mặt .
" Không biết lúc ngủ mình có làm gì kỳ quái không nhỉ? Ngại quá đi mất "
n sống cuộc sống không bao giờ hạnh phúc " xem như đó là hình phạt dành cho anh"
" Có lẽ mình quá nóng vội rồi. Em ấy cũng có quyền lựa chọn và ước mơ riêng của em ấy mà! "
" Em cũng sẽ không bỏ rơi anh đâu . Em hứa đó! "
" Anh đang tìm một người, người này hình như từng học cùng khoa kinh tế chính trị với ba anh, gương mặt ấy cũng khá nổi trội. Em chỉ cần tìm được danh sách lớp cũ của ba anh hoặc những người bạn gần gũi với ông ấy là được . "
" A Ly nè! "
Màn đêm tĩnh mịch dần đến, đối với Bạch Thiên đêm đến điều là những màn tối cô độc . . . Nhưng từ bây giờ trở về sau đối với hắn điều là những ngày hạnh phúc vì đã có cậu ở bên cạnh hắn.
Đêm nay hắn đã không cần phải lén lút đợi cậu ngủ rồi lén nhìn ngắm cậu nữa mà có thể chính thức ôm lấy và hưởng thụ sự bình yên bên cạnh Dư Ly.
" Haha! Koi anh kìa . . . "
" Nếu em k-"
Ông run rẫy, cúi đầu rời đi.
" Mình mong những gì mình suy đoán là đúng! "
Dư Ly cười tươi, hắn ngạc nhiên .
" 30 năm trước? Anh điều tra cái thời xa xăm nào vậy hả? "
" Dạ! Tuy lúc anh giận lên có chút đáng sợ . . . Nhưng mà lúc anh hai dịu dàng thì lại vô cùng đẹp . Giống như bức tranh vậy đó nên em thật sự rất thích lúc anh hai dịu dàng với em. "
" Sau này học xong Cấp 3 hãy đến sống với anh. Biệt thự riêng của anh gần trường đại học, đi cũng chỉ mất 20 phút. Nó cũng rất lớn có đầy đủ mọi thứ, anh nghĩ sẽ ổn hơn là em ở trong kí túc xá đó "
" Anh chỉ cần nói là em tin anh mà . Thề như vậy thật sự có chút đáng sợ đó "
" Nhung Hoa giúp anh vài chuyện với "
" Anh hai . . . Anh hai cũng rất đẹp ạ! "
" Như vậy em sẽ tin anh hơn với cả không gì đáng sợ hơn việc mất em hay là bị em bỏ rơi đâu. Anh bây giờ là đang mê muội em rồi đó "
" Dạ? "
Hắn cười nhẹ, ôm cậu vào lòng. Cả hai dần chìm vào giấc ngủ yên bình
Tắt đi điện thoại, Hắc Anh cười lên đầy bí ẩn.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Wat pad Hattchin
__________________ còn tiếp ______
" Kết quả xét nghiệm đã có thưa ngài "
" Lúc-lúc em ngủ . . Có-có làm gì kỳ quái không? "
" Dạ? "
Cậu cười tươi kể cho hắn nghe .
" Được rồi. Ông làm việc tốt lắm! Tiền tôi đã chuyển hết và có thưởng thêm cho các người. Nhớ rõ việc này là bí mật, nếu một câu nào bị lộ ra. Tôi liền cho người đến đưa các người một chuyến đi thăm địa ngục "
" Dạ thưa ngài! Chúng tôi đã kiểm tra ba lần. Lần đầu tại Mỹ vào 1 tháng trước, lần thứ hai giám định tại trụ sợ chính và lần thứ ba tại bệnh viện của thành phố. Kết quả ba lần điều giống nhau thưa ngài "
Cô nhăn nhó rời đi, anh cười trừ .
Tại biệt thự của Hắc Anh
" Theo ý của em vậy "
" Chuyện gì ạ? "
Cậu tiến đến hôn nhẹ lên trán Bạch Thiên.
" Anh xin lỗi vì lúc trước đã luôn hành xử như vậy với em. Anh thật sự rất cảm ơn Chúa vì đã gặp được em và cùng em lớn lên . . Nên anh sẽ hứa- không . . . Là thề với em rằng :" Nếu Bạch Thiên này còn nóng giận hay làm tổn thương em lần nào nữa anh sẽ vĩnh vi�
Nhìn cậu im lặng, lòng hắn cũng có chút buồn.
Hắn ôm lấy cậu vào lòng, đôi bàn tay ấy dịu dàng giữ chặt bông hoa nhỏ. Bông hoa của riêng Bạch Thiên.
" Ba rốt cuộc là đang giấu tụi con điều gì? Người này là ai và cả cái kết quả xét nghiệm này. Rốt cuộc bí mật của ba là gì vậy? "
Cậu do dự im lặng, Dư Ly đã định khi lên đại học sẽ tự lập và không nhờ cậy bất kì ai trong gia tộc vì cậu thật sự chỉ muốn sau khi hoàn thành đại học thì tự mình đi làm, tự mình có tiền tiết kiệm và tự mình mở ra tiệm bánh của riêng mình mà thôi . . . Nhưng giờ đây trong kế hoạch ấy đã có thêm hắn.
Hắc Anh xoay chiếc ghế lại, Anh đứng lên bước đến cạnh vị bác sĩ .
" Haizz! Sẽ rất mất thời đấy, tận 30 năm trước thì thật sự rất là phiền phức đó. Anh toàn thích hành hạ người khác "
" Ể? "
Hắn vừa xoa xoa đầu cậu, vừa cười nhẹ nhớ lại những hình ảnh cậu hồi bé. Cậu ngượng ngùng lấy chăn che mặt lại.
" A Ly à . . Thật ra, hồi trước giờ . Anh hay lén qua phòng em lắm! "
" Anh đẹp sao? "
________
" Đã kiểm tra kỹ chứ? "
Buổi chiều hoàng hôn ấy cũng dần tàn . . Nhưng điều duy nhất không biến mất, cũng không tàn lụi đi chính là sự hạnh phúc trên gương mặt của Dư Ly và Bạch Thiên.
" Điều tra giúp anh những học sinh ở Trường Đại học kinh tế phía tây thành phố vào khoảng 30 năm trước . Nếu có hình ảnh của các học sinh ở lớp của ba anh thì càng tốt "
Dư Ly bất ngờ, cậu đỏ mặt. Đôi môi nhỏ dần mĩm cười, cậu đưa tay gõ nhẹ lên trán hắn
" Em sẽ dọn đến ở với anh . . . Nhưng mà em sẽ không ở không công. Thay vào đó em sẽ là người nấu ăn cho hai chúng ta, xem như là em đóng tiền nhà cho anh nhé! "
Hắn nắm lấy tay cậu, nhắm mắt lại hắn hôn vào tay cậu lần nữa.
Cậu bây giờ vẫn là do dự vì không biết nên làm sao đây? Từ bỏ kế hoạch cũ và cùng Bạch Thiên quản lí tập đoàn hay vẫn tiếp tục ước mơ ngày bé của bản thân.
Hắc Anh bước đến mở điện thoại lên, anh lướt vào album ảnh. Hiện lên một tấm ảnh mà Hắc Anh từng chụp lén từ chiếc đồng hồ của ba anh. Hắc Anh cau mày, anh đưa tay lên trán suy ngẫm
Bình luận