Chương 28: QUYỂN 1 CHƯƠNG 26 : EM KHÔNG CÒN SỢ SAO?
________
Bước đến phòng bếp, Dư Ly mệt mỏi sau một chặng đường dài. Cậu mở tủ lạnh tìm pudding yêu dấu của mình.
" Em có vẻ thân với anh hai quá nhỉ? Hai người là tiến triển đến mức nào rồi? "
Hắc Anh rời khỏi nhà, anh bước lên xe. Nhấn vào tìm danh bạ anh điện cho Dư Ly.
Hắc Anh tắt máy, khuôn mặt từ vui vẻ chuyển sang một vẻ ảm đạm. Đôi mắt có chút thất vọng hiện lên, anh nhấn chân ga khởi động xe.
" Đây là một ít đặc sản ạ. Con gửi dì "
Bà cúi người cảm ơn liên tục, Cậu ngượng ngùng rãi rãi tóc.
Sau khi thoả mãn chọc ghẹo hắn liền rời đi kèm theo là nụ cười đắc ý.
Người hầu vừa nói xong, cậu từ phòng bếp bước ra. Nhìn thấy Hắc Anh cậu vui vẻ chạy đến nhưng lần này có chút khác . . Cậu đã không ôm chầm lấy anh như mọi khi mà chỉ bước đến bên cạnh, cũng không còn rạng rỡ như trước đây nữa.
" Anh chỉ định lên phòng lấy ít đồ thôi. Trông em có vẻ mệt, mặt còn có tý đỏ. Em bệnh sao? "
Cậu tươi cười rời đi.
" Dạ không có gì đâu ạ! "
________________
" A-Bị phát hiện rồi "
" Ngon như vậy sao? Anh ăn với "
" Ôi trời . . Cậu tặng tôi sao? Thật quý quá đi "
Cậu rạng rỡ ăn từng muỗng pudding mà không hay biết Bạch Thiên là đang đứng phía sau lưng cậu. Hắn cười nhẹ, che lấy mắt cậu
" Anh hai đừng có mà giỡn như vậy chứ "
Hắc Anh dừng xe lại, anh bước đến cửa . Có chút do dự anh tiến vào trong.
" Alo! Tiểu Ly à em có đang ở nhà không? "
Không để cậu trả lời, hắn tiến đến hôn lấy môi cậu. Nhẹ nhàng chiếm lấy đôi môi nhỏ nhắn ấy của cậu, Bạch Thiên dần tham lam hơn chạm vào lưỡi của cậu khiến cậu không ngừng đỏ mặt
" Quả nhiên là ngon thật "
" ANH HAI LÀ ĐỒ NGỐC!!! "
" Cậu chủ Dư Ly đang ở phòng bếp ạ! "
" Em và anh hai đang trên đường trở về ạ! Còn khoảng 30 phút nữa là đến nhà á. "
Bà quản gia vui vẻ đi đến. Dư Ly cười dịu, gật đầu một cái đáp lại, cậu lấy ra một gói quà.
" Dư Ly đâu? "
" Hắc Anh, Anh đến rồi. Anh có muốn ăn gì không? "
" Mừng hai cậu về nhà!! Hai cậu cứ để hành lí ở đó đi ạ, để tôi mang vào cho. "
Bạch Thiên hạ chân ga, chiếc xe dần quẹo vào đường chính của biệt viện. Cậu bước xuống.
Hắn buông tay, cậu quay lưng lại nhìn hắn phụng phịu. Hắn cười tươi xoa xoa đầu cậu.
" Oaaa Thiên đường của mình! "
" Ừm. anh biết rồi "
Bình luận