Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 17: Thầy pháp Thẩm Trúc Bạch

Trạch Khiết Long và Tử Giai đứng bên cạnh suy nghĩ.

Trạch Khiết Long bỡ ngỡ, cảm thấy thật xúc động. Mặc dù biết người này dùng tiền của mình để mua sắm, nhưng cứ tưởng cậu vô tâm. Hóa ra lại chịu khó chú ý đến thế.

Trạch Khiết Long cũng thừa hiểu tại sao khi sáng cậu không vui. Bây giờ nhìn nét mặt tươi tỉnh của cậu, trong lòng hắn cũng yên tâm hơn được phần nào.

Trạch Khiết Long đã hỏi, Thẩm Trúc Bạch ngại gì không trả lời. Cậu cầm hai ba túi đồ trên tay, lắc lắc trước mặt hắn rồi đáp.

" Nhưng vừa rồi tôi thấy cậu có mua vài bộ quần áo không đúng kích cỡ của mình. Cậu mua cho ai vậy?"

Hắn mỉm cười không tiếc lời khen.

Trạch Khiết Long lúc này mới hoàn hồn, chẳng mấy chốc đã nhanh chóng đuổi theo sau lưng cậu.

Buổi chiều nắng vàng rọi dưới con đường, một nam thanh niên cười nói với một con ma. Người ngoài tưởng cậu bị điên, nhưng đâu ai hiểu được thế giới của người có chồng thì nó lại khác.

" Ngu ngốc, cậu là vợ tôi. Ưu tiên cậu hơn kẻ khác. Có hiểu chưa tên ngốc này"

Thẩm Trúc Bạch cố gạt cái con quỷ kia ra. Miệng gào thét.

" Đại ca không nhận ta làm đệ tử. Đại ca ơi"

" Buông ra, mau buông tôi ra... Tôi không đại ca đại lí gì cả. Mau thả tôi ra"

Đáng lí Trạch Khiết Long và Thẩm Bạch tính đi mua sắm vào buổi sáng. Dự định là đến tầm trưa sẽ về nhà... Nhưng mà cuộc đợi lại va phải hai con ma dở hơi lắm chuyện kia. Thành thử ra, đến năm giờ chiều... Bọn họ mới chậm rãi đi bộ về.

" Ngoan, sau này tôi bảo vệ cậu."

" Tôi giống ông nội, tinh thần lúc nào cũng khác người.... Dù có thế nào thì tôi vẫn cười. Khi trước đi học, tôi cũng thường xuyên bị bạn bè bắt nạt. Nhưng khóc một lúc lại thôi,hôm sau lại vui vẻ đến trường"

Con quỷ Đổng Du kia thay đổi thái độ nhanh đến chóng mặt, tựa như tốc độ mắng chửi của mẹ Thẩm Trúc Bạch ở nhà vậy.

" Vui chứ ?"

Thẩm Trúc Bạch le lưỡi nhìn rồi đáp.

Bốp!

Thẩm Trúc Bạch cuối cùng cũng chịu không nổi nữa, đành thỏa thuận với nó.

Trạch Khiết Long lại theo sát cậu, nhỏ giọng nói vào tai người kia.

Thẩm Trúc Bạch không nói, chỉ cười hì hì như hiểu được rồi.

Nói rồi, Tử Giai cũng chẳng điên mà ở lại lâu hơn. Cứ thế mà biến mất, để lại một mình con quỷ một giò kia nằm vật vã. Đến tối...đàn em của Đổng Du phải khiêng nó về.

Lại một cú trời giáng xuống đầu, lần này Đổng Du còn bị đánh nặng hơn mấy lần trước. Nó ngã ra đất đau đớn hét lên tiếng gọi thân thương.

"Hứ, anh đi bảo vệ Tử Giai kia"

Đổng Du vẫn một mực khăng khăng cố chấp nói.

" Trạch Khiết Long, mau đi thôi!"

Thẩm Trúc Bạch sa sẩm mặt mày, cậu tự hỏi có phải hôm nay bản thân đạp phải cứt chó hay không mà xui vậy. Con người thì chẳng ai nể phục cậu, vậy mà ma quỷ... Thấy cậu thì hết nhờ vả đến làm đàn em? Sức hút mãnh liệt vậy sao?

" Mẹ nó, cậu khùng hả. Thả tôi ra...."

Trạch Khiết Long bay lơ lửng cạnh Trúc Bạch, thấy cậu trưng ra vẻ mặt thỏa mãn cũng thầm cười hỏi.

" Đại ca, mau nhận em làm đàn em đi. Em giỏi lắm, ma thấy ma sợ...người thấy thì chết khiếp. Còn có thể dọa con nít giật mình nữa. Anh mạnh như thế nhận em đi mà"

Trạch Khiết Long và Tử Giai hết cách đành lắc đầu ngao ngán.

Đổng Du như một con đỉa đói thích bám người, nó nhất quyết ôm chân Thẩm Trúc Bạch như cái phao cứu sinh.

Cậu cười cười nhìn con quỷ ở phía dưới chân. Sau đó....

" Không, nếu như anh không nhận em. Em nhất định sẽ ôm chân anh, cho anh thúi chết luôn"

Thẩm Trúc Bạch lần đầu tiên được tiêu xài sang như đại gia. Hai tay xách toàn túi lớn túi nhỏ, túi đựng áo quần...túi thì đựng bánh kẹo. Vẻ mặt thỏa mãn nói.

Nhưng Thẩm Trúc Bạch đâu có tâm hơi nghĩ ngợi nhiều như thế. Cậu xoay người, ba chân bốn cẳng... Tốc độ chạy còn nhanh hơn một con chó vừa ăn cắp chiếc dép bị người ta đuổi đánh. Phóng thẳng ra ngoài đường, trước đó còn không quên hét lên.

Thẩm Trúc Bạch cười hì hì đáp.

" Mua cho anh đấy, để tối nay tôi đốt cho anh mặc. Cả ngày nhìn anh mặc đồ vest trông chán chết đi được... Hừ"

" Này... Mẹ tôi đến giờ cúng cơm cho tôi rồi. Anh nằm xong thì nhảy lò cò về đi nhé, tôi biến đấy"

Mà cách thỏa thuận này, đậm phong cách họ Thẩm.

Tử Giai nhìn Đổng Du nằm la oai oái cũng không dám ở lại lâu, chỉ sợ đồng bọn của con quỷ này kéo đến thì khổ cô. Thế là cô nói.

" Khi sáng không vui, nhưng giờ lại rất là vui"

Trạch Khiết Long bỗng nhiên nhìn chàng trai trước mặt mình có chút đáng yêu. Dáng vẻ năng động của cậu khiến hắn không kìm lòng được mà xoa đầu họ Thẩm mấy cái, lần đầu tiên họ Trạch nhẹ nhàng với ai đó.

Bỗng nhiên như nhớ ra điều gì đó, hắn hỏi.

" Cậu đấy... Mặc dù xui rủi đủ chuyện nhưng tinh thần lúc nào cũng lạc quan nhỉ ? Thật đáng ngưỡng mộ."

Nó ôm chân, một lần nữa khẩn khoản cầu xin.

" Quá đã!"

Tiếng gào thét ấy, nghe thật thảm thương làm sao... Chật chật.

Đêm hôm thanh vắng, có vài người sống ở gần cái miếu hoang nghe tiếng gào khóc đau thương như.

" Không! Em không buông. Đại ca mau nhận em đi"

" Chậc! Có khi nào bị đánh thêm cái nữa thì Đổng Du đầu thai luôn không nhỉ ?"

-----****----

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...