Chương 18: Cùng chồng ma sinh hoạt
" Quỷ mà cũng bị cảm à ?"
" Cậu Thẩm, đi chơi có vui không ?"
" Được, dù sao hôm nay sau khi bà chủ đi dự tiệc thì cũng gặp bạn bè. Chắc là chơi mạc chược đến khuya mới về, cậu cứ tự nhiên ạ"
Sau đó, hai người nhìn nhau rồi cười ha ha một cách thỏa mái.
Lúc này, Thẩm Trúc Bạch mới cười hì hì đáp.
" Anh ấy đang đứng đây, ngay sát con ạ"
Ngoại trừ gặp phải một ma nữ đanh đá thích nhảy lầu và quỷ một giò dở hơi ra thì mọi thứ vẫn ổn.
" Mua bia với mua nhẫn làm gì thế ?"
" Bác ơi, nhà mình có thùng đốt đồ giấy không ạ? Sẵn tiện có dầu lửa không? Cháu cần một chút"
" Được ạ, vậy phiền bác quá. Bác nấu những món Khiết Long thích rồi mang lên phòng giúp con. Con sẽ thắp hương cho anh ấy, sẵn tiện ăn trên đó luôn "
Trúc Bạch bĩu môi đáp.
Thẩm Trúc Bạch gật đầu, sau đó cùng Trạch Khiết Long đi lên lầu.
" Dẫu sao cũng là lần đầu tiên tôi có chồng. Phải thật trịnh trọng chứ, hôm kia say sỉn nên không tính... Hôm nay hai chúng ta mừng ngày nên đôi đi"
" Cái đó cậu mua cho ai à ?"
Quỷ một giò Đổng Du xoa mũi rồi tự lẩm bẩm.
Thẩm Trúc Bạch nhìn Trạch Khiết Long, ngụ ý hỏi.
Thẩm Trúc Bạch không suy nghĩ nhiều, vừa hí hoay soạn áo quần chuẩn bị đốt cho Khiết Long vừa nói.
" Vậy...cậu Thẩm biết cậu chủ đang đứng ở đâu không ? Chúng tôi muốn chào cậu ấy"
Bác trai tò mò hỏi.
" Kệ tui, của chồng công vợ. Chồng chết vợ xài tiền..."
" Có được không ?"
Thẩm Trúc Bạch thấy vậy liền chỉ sang bên trái, nhìn người béo béo kia rồi nói.
Thẩm Trúc Bạch cười hi hi, đặt năm lon bia cùng một chiếc nhẫn lên bàn thờ của Khiết Long. Sau đó thắp hương cho hắn, chẳng bao lâu sau... Trạch Khiết Long đã có thể chạm vào năm lon bia đó cùng chiếc nhẫn kia.
Chỉ là lúc đi đến cậu thang, cậu lại nhìn bác trai kia rồi hỏi.
Trạch Khiết Long không thể kìm lòng được, lại hỏi.
Trạch Khiết Long dẫu sao cũng là hồn ma, chẳng ai có thể thấy được ngoại trừ Trúc Bạch. Hắn không có động thái gì, người bên cạnh lại thêm mắm thêm muối.
Trạch Khiết Long ừ một tiếng, sau đó nhìn một bộ đồ có vóc dáng nhỏ hơn mình được Trúc Bạch cất gọn vào trong túi liền hỏi.
" Tôi tưởng cậu sẽ khó tiếp nhận được chuyện này cơ chứ ? Tại sao lại d�
Trạch Khiết Long nhún vai, tỏ thái độ tùy ý cậu muốn trả lời gì thì trả lời.
" Rất vui ạ, con còn sắm rất nhiều đồ cho Trạch Khiết Long"
" Khi trước ông nội tôi có bảo, cái gì nó xảy ra với bản thân nhưng không có hại thì cứ vui vẻ tiếp nhận nó, bởi vì nó không đau lòng mà ngược lại chính bản thân chúng ta cùng tìm ra được vài niềm vui mới. Tôi ở cạnh anh thấy rất tốt, anh lại không làm hại tôi. Hai đứa chúng ta cũng hợp, vậy tội gì tôi phải xa lánh anh ? Ma cỏ có gì mà phải sợ, đến quỷ tôi cũng đánh được huống gì là anh"
Thẩm Trúc Bạch bỗng dưng rất được lòng người làm trong nhà này. Bác trai kia thấy cậu cũng thân thiện nên đánh bạo hỏi.
Con người trước mắt d�
Thẩm Trúc Bạch nhìn bác trai có vẻ ngoài mũm mỉm ở trước mặt, nụ cười của bác trông rất hiền từ. Ngay lập tức chiếm được cảm tình trong lòng cậu, cậu gật đầu đáp.
Trạch Khiết Long cười cười, giả vờ trách Trúc Bạch.
" Cậu chủ, chào mừng cậu về nhà. Tôi lập tức đi chuẩn bị thức ăn cho hai người nhé"
dàng như vậy ?"
Bác trai nghe vậy liền cười tươi cúi đầu chào.
" Để làm gì vậy ?"
tiếp nhận sự thật một cách quá nhanh chóng, đến cả chuyện cưới một hồn ma mà vẫn tỉnh bơ như ruồi thế này thì thật sự không thể nói nổi.
Trạch Khiết Long nhìn thấy mà khó hiểu, tò mò hỏi.
Hai người vừa lên đến phòng, Thẩm Trúc Bạch đã hì hụi lấy trong bao đồ mình vừa đi mua sắm ra mười lon bia, cùng hộp nhẫn.
" Thật không hiểu nổi cậu, đánh quỷ cho đã tay rồi đi mua quà chuộc lỗi. Còn là dùng tiền của chồng để mua mới hay chứ"
Thẩm Trúc Bạch nhìn theo hướng nam nhân kia chỉ tay, sau đó khẽ à một tiếng rồi đáp.
Còn nhân vật chính xuất hiện trong cuộc nói chuyện của hai kẻ kia bên này bỗng dưng hắt xì hơi một tiếng
Bác trai vui vẻ gật đầu, liên tục đồng ý .
chịu gì..."
Nét mặt của Thẩm Trúc Bạch thuần khiết, không hề mang theo tia ác ý nào. Hắn cũng cảm thấy ở với cậu rất vui, cho nên không ý kiến gì.
" Cháu mới mua cho Khiết Long vài bộ độ. Để anh ấy mặc vest mãi cũng không d�
" Ngày mai rãnh rỗi anh đưa tôi đến chỗ Đổng Du ở đi. Tôi đốt cái này xuống cho cậu ta, dù sao một con quỷ ăn mặt rách rưới thế nhìn cũng không thuận mắt. Với lại tôi đánh cậu ta hơi nhiều, xem như quà tạ lỗi vậy. Cậu ta không có ai chăm lo nên mới trở nên lưu manh, thật tội nghiệp"
Người kia như đã hiểu, liền không nói gì thêm. Nhanh chóng chỉ đạo những người làm khác chuẩn bị đồ cho Trúc Bạch.
Thẩm Trúc Bạch cùng Trạch Khiết Long đi dạo chán chê rồi cũng về đến nhà. Hai người bọn họ vừa bước vào trong thì người làm đã ra đón.
" Tôi xếp đồ xong rồi, một lát nữa sẽ đốt cho anh. Đến lúc đó nhớ thay ra nhé?"
Bình luận