Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 42: Ác mộng ?

Thẩm Trúc Bạch được xe cấp cứu đưa đi nhanh chóng, Tam A Nha ngồi ở trong xe lo lắng cho tình trạng sức khỏe của cậu. Trạch Khiết Long lẳng lặng bay theo chiếc xe cấp cứu đến bệnh viện.

Đàm Tử dường như cũng cảm nhận được con trai mình, khóe mắt bỗng đỏ lên. Nhiệt Lệ nhìn thấy thế còn tốt bụng nói.

Thẩm Trúc Bạch đi xung quanh ngôi miếu này một cách vô định, bỗng...chân cậu đạp trúng một thứ gì đó.

Cậu nhanh chóng nhặt luôn cái còn lại lên, cẩn thận đọc từng chữ.

Trạch Khiết Long gật đầu, điềm tĩnh đáp.

" Con rể, con trai của mẹ sao rồi ? Thằng bé bị gì vậy ? Có ổn không ?"

Lúc này, Thẩm Trúc Bạch bắt đầu mang nghi vấn...đó chính là...

Trạch Khiết Long mỉm cười không nói gì, tình mẹ con chỉ qua vài câu là đủ rồi.

Đến nơi, cậu rất nhanh được đưa vào phòng cấp cứu. Qua tay bác sĩ mới biết được cũng may cái chân còn cứu được nếu không chỉ chậm một chút nữa thôi thì phải cắt bỏ cả một cái chân. Mất máu nhiều dẫn đến tình trạng hôn mê, còn lại mọi thứ đều ổn.

Cha mẹ hai bên đều biết tin, hai người mẹ của Trạch Khiết Long và Thẩm Trúc Bạch nóng ruột chạy đến bệnh viện.

" Con trai, con trai của mẹ. Bao năm qua con khổ cực rồi... Khiết Long, mẹ nhất định sẽ mang con về. Nhất định sẽ không từ bỏ con"

Ba người một ma ổn định lại tinh thần, hai người phụ nữ đã có tuổi sau khi nghe Tam A Nha có giúp đỡ trong chuyện này liền thân thiện cảm ơn. Nỗi niềm mang tên người yêu cũ của Thẩm Trúc Bạch cũng từ đây mà đánh bay.

Lúc này Nhiệt Lệ mới buông lỏng cơ thể, thở nhẹ một tiếng. Đàm Tử không thể nhìn thấy con trai, chỉ có thể theo hướng của Nhiệt Lệ mà hỏi thăm.

Mọi người chào hỏi nhau lần lượt xong đâu vào đấy liền ngồi trên dãy ghế đợi chờ Thẩm Trúc Bạch hiện tại còn đang nằm trong phòng cấp cứu. Ai cũng trông mong thời gian trôi qua thật nhanh để có thể nhìn thấy người kia.

Thẩm Trúc Bạch nhặt thứ vừa đạp ở dưới chân lên, nhìn kĩ hóa ra là một bài cũ... Gần đó còn có thêm một bài vị nữa.

" Khiết...Khiết Long, còn con thì sao ? Có bị thương chỗ nào không ?"

" Em ấy không sao, mọi chuyện đều ổn rồi thưa mẹ vợ"

Ngày 12 tháng 5 năm 1639.

Cậu và Trạch Khiết Long đã có nhân duyên từ kiếp trước. Đến nay bọn họ vẫn có khúc mắc chưa cùng nhau giải quyết được.

Trạch Khiết Long nhìn mẹ mình theo năm tháng đã có tuổi còn phải lo lắng cho mình, trong lòng hắn bỗng nhiên cảm thấy đau xót. Hắn nhẹ đi đến dùng lấy tay áp lên má của mẹ mình, khẽ đáp.

Tam A Nha đánh vỡ kết giới, người xung quanh đều thấy Thẩm Trúc Bạch chân mang vết thương nằm ngất xỉu giữa đường. Có kẻ không quan tâm đến lý do tại sao cậu lại đột ngột bị thương, còn tốt bụng gọi giúp xe cấp cứu. Còn có kẻ lại không màng đến mạng sống của con người, chỉ chăm chăm lấy điện thoại tranh thủ chụp vài tấm ảnh thê thảm của Thẩm Trúc Bạch để đăng lên mạng.

Nếu nói đây là một cái điện cũng không đúng, nó giống một ngôi miếu bỏ hoang hơn. Tất cả mọi thứ ở đây đều đổ nát, nhưng mùi ám khí vẫn nồng nặc làm mờ đi không gian.

Hai bài vị này đã cũ kĩ lắm rồi, nhưng chữ ở trên cậu vẫn nhìn rõ... Chỉ là sau khi cậu đọc xong, cảm xúc hoảng sợ bắt đầu xuất hiện.

Tam A Nha ngồi cùng với hồn ma kia đợi chờ Thẩm Trúc Bạch, cả hai không nói với nhau lấy một lời nào.

Đàm Tử nghe vậy vội đưa tay lên không trung mò mẫn như thể muốn chạm vào con trai, xúc động không thể nói nên lời. Bàn tay bà được Nhiệt Lệ đặt lên đầu của Trạch Khiết Long, lúc này... Đàm phu nhân mới bật khóc nói.

Thẩm Trúc Bạch nằm trong bệnh viện, mê mê man man không biết đâu là thật đâu là ảo. Cậu chỉ cảm thấy mình như đang ở một cái điện thờ, những bức tượng thần hộ pháp hay thần này thần kia đều bị đổ vỡ.

-------******------

Mà hầu như những cái điện thoại đó khi vừa chụp xong đều bị hỏng một cách đột ngột, mà không cần nói cũng biết là do Trạch Khiết Long làm.

" Mẹ, con vẫn ổn. Là Thẩm Trúc Bạch đỡ cho con. Người vợ này do mẹ tìm thật sự rất tốt"

Cho đến khi hai người mẹ hối hả chạy đến bệnh viện, vẫn là Nhiệt Lệ gấp rút nắm chặt Trạch Khiết Long hỏi trước.

Hoặc là có trường hợp thứ hai... Trạch Khiết Long không phải hồn ma đã tồn tại tám năm này, mà là một hồn ma đã xuất hiện từ rất lâu đời ? Chỉ là người kia đang giấu cậu điều gì đó ?

Chẳng phải thời gian này rất lâu rồi sao ?

" Chị thông gia, con trai chị đang đặt tay lên má chị đấy. Con rể vẫn ổn, còn khen chị tìm được một người vợ tốt cho nó"

Một bài vị có khắc đầy đủ họ tên của Trạch Khiết Long trên đó, cái còn lại khắc tên của cậu. Ngày, tháng, năm, mất cũng giống y hệt nhau.

Cậu nhìn đến quần áo mình đang mặc, rõ ràng đều là áo quần của hiện đại. Cậu không thể xuyên không được, lại càng không thể quay về quá khứ. Bởi lẽ thời gian này họ đã chết rồi, rõ ràng....đây là bài vị đã cũ của thời xa xưa.

Cậu nhìn hai cái tên trên bài vị, là của cậu và Trạch Khiết Long.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...