Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 43: Anh là ai ?

" Em bị sao vậy ? Lúc nãy hôn mê gặp phải thứ gì sao ?"

Mưa rơi xuống từng đợt như khóc thương cho số phận bi ai của hai người kia. Đại Long sau khi ổn định được tinh thần rồi thì cũng cắn lưỡi tứ sát ngay tại chỗ.

" Chết rồi! Một trong hai người này chết rồi... Lời nguyền không được hóa giải, quan sẽ giết hết chúng ta mất..."

" Không! Không ! Đại Long, ta không thể sống thiếu ngươi được. Chúng ta mới thành thân được một tuần thôi mà. Tại sao ? Tại sao lại như vậy hả ?"

Trước mắt Thẩm Trúc Bạch là một khung cảnh thê lương đến lạ, cậu muốn chạy đến bên hai người đó giúp họ chạy trốn... Nhưng mà chân cậu lại không thể nhúc nhích được, cậu chỉ bất lực đứng nhìn từ phía xa.

" Tiểu Bạch, ngươi mau giết ta đi... Đây là lời nguyền của hai chúng ta, nếu một trong hai người còn sống thì sẽ không yên ổn đâu. Tiểu Bạch...nghe lời ta, ta không muốn nhìn thấy ngươi chết"

Chỉ có Thẩm Trúc Bạch là liên tục khóc, vì cậu sợ... Cậu sợ hai người sẽ giống như trong giấc mơ. Vì yêu nhau mà lại không thể ở cạnh nhau....

Đại Long không còn ai kìm hãm liền sững sờ bò đến chỗ của người kia, hắn chết lặng ôm người đã tắt thở vào lòng gào khóc thật lớn.

Âm thanh của cậu vang lên làm cho Trạch Khiết Long sững người, hắn chậm rãi nhìn cậu. Một lời cũng không nói ra.

Người tên Tiểu Bạch kia lắc đầu, nước mắt rơi đầm đìa đáp lại.

Tiểu Bạch cầm con dao trên tay, vừa cười vừa chảy nước mắt. Sự tuyệt vọng ấy đã khiến cho nam tử nhỏ nhắn kia không còn sợ hãi cái gì nữa, nam tử kia nhìn phu quân của mình. Nhẹ nói.

Nói rồi, Tiểu Bạch vung con dao nhỏ trong tay, dứt khoác đâm mạnh vào ngực mình. Cậu đau đớn nhìn Đại Long đang chết lặng kia, khẽ nói.

Sau đó, cậu từ từ mở mắt ra. Ánh đèn điện làm cậu cảm thấy rất chói, mùi thuốc sát trùng xộc lên mũi khiến cho Thẩm Trúc Bạch nhăn mặt, cậu hừ hừ vài tiếng. Bỗng nhiên có tiếng người cất lên.

Đại Long nằm dưới đất, vừa cười vừa khóc nói.

" Khiết Long...Khiết Long, vừa nãy tôi mơ thấy một giấc mơ kì lạ lắm. Khiết Long, anh là ai ? Tôi là ? Chúng ta là ai vậy hả ?"

Âm thanh quen thuộc của Trạch Khiết Long vang lên, cậu nhìn qua thấy hắn đang quan sát mình. Giấc mơ tàn khốc kia lại hiện về, Thẩm Trúc Bạch nước mắt rơi đầy mặt. Cậu khóc lóc thảm thiết nói.

Người kia đau đớn gọi tên kẻ đã mất, đau khổ đến độ khóc không thành tiếng. Nhìn người mình yêu chết trước mắt mình có lẽ là cảm giac đau khổ nhất mà không ai muốn trải qua.

" Tiểu Bạch...Tiểu Bạch, không có ngươi ta sống còn có ích gì nữa... Tiểu Bạch, tại sao lời nguyền này lại dính vào hai ta ? Tiểu Bạch...Tiểu Bạch..."

" Đừng chần trừ nữa, mau áp giải cái tên Đại Long này về nhà lao để phanh thây hắn. Cúng tế cho thần linh"

" Ta có làm ma cũng sẽ không tha cho lũ người các ngươi. Muốn làm theo đúng lời nguyền kia sao ? Được, các ngươi đừng mong bắt Đại Long đi"

" Vì ngươi là người ta yêu nên ta mới không muốn ngươi chết. Kiếp này ta không thể ở cạnh ngươi nhưng ta hứa, dẫu có kiếp sau, kiếp sau đi nữa ta có là ma vẫn yêu ngươi đến cùng. Tiểu Bạch, mau ngoan đi nào... Ngươi muốn cả hai cùng chết sao ? Tiểu Bạch, mau giết ta đi"

" Không...không, không thể nào"

Một trong số đám binh lính hét lên.

Thẩm Trúc Bạch ôm di ảnh, kinh hãi hét lên.

Còn chưa đợi Thẩm Trúc Bạch hoàn hồn thì khung cảnh xung quanh cũng đã thay đổi. Cậu vẫn đứng đây, chỉ là...ngôi miếu này bắt đầu sụp đổ trước mặt, thay vào đó là một khung cảnh thật lạ. Có một toáng binh lính cổ xưa vây quanh hai người, trong đó có một người mặc áo quần thời xa xưa rách nát, dáng người vạm vỡ... Khuôn mặt hệt như Trạch Khiết Long đang bị đám binh lính kia chế trụ, còn có một nam nhân khác dáng người nhỏ nhắn mặt mũi cũng bầm dập không kém gì người kia. Chỉ là...khuôn mặt người ấy quả thật giống cậu y đúc, người ấy trên tay cầm một con dao nhỏ...run rẩy lắc đầu nhìn nam nhân kia.

" Phu quân, là ta nợ ngươi quá nhiều. Kiếp sau gặp lại"

Thảm kịch xảy ra trước mắt khiến Thẩm Trúc Bạch bàng hoàng không thể ngờ được, hai người kia qua giống cậu và Khiết Long, trong lòng cậu bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ.

Sau đó, Tiểu Bạch ngã xuống đường rồi tắt thở, đám binh lính sợ hãi bỏ chạy. Miệng bọn chúng không ngừng nói.

Mà nam nhân đang nằm dưới đất lại chật vất hét lên.

Đám binh lính nghe được chỉ thị, vội vã lao vào muốn mang người đi. Nào ngờ, ngay phút cuối cùng Đại Long hét lên cầu xin Tiểu Bạch thì Tiểu Bạch lại cười lớn đến điên dại, thu hút được ánh nhìn của nhiều người.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...