Chương 44: Cưng chiều
Trạch Khiết Long nằm trên bụng của cậu, thở dài một hơi nói.
Sáng nay Nhiệt Lệ phải đi săn đồ giảm giá ở siêu thị, Đàm Tử lại đi gặp khách hàng. Thành thử ra việc chăm sóc Trúc Bạch đành giao cho chồng cậu là Trạch Khiết Long chăm sóc vậy.
Cho nên việc tốt nhất của Trạch Khiết Long làm là xua đi ma quỷ hay thích chen chúc vào trong phòng này để tìm Thẩm Trúc Bạch nói chuyện.
Thẩm Trúc Bạch bị " trọng thương" tất nhiên nhận được rất nhiều sự ưu ái đặc biệt. Nhất là Nhiệt Lệ, mẹ của Trúc Bạch phải chăm sóc con trai ngày đêm.
Trạch Khiết Long bĩu môi, dùng bàn tay của mình nghịch nghịch cái bụng có chút mỡ của Trúc Bạch. Ngô nghê nói.
" Ngoan! Vậy hai đứa mình nói chuyện chút đi. Anh muốn nói gì không ?"
Trạch Khiết Long càng nói Thẩm Trúc Bạch càng cười lớn, nhìn dáng vẻ trẻ con này của Khiết Long cậu yêu chết đi được. Hôn lên cái đầu kia một cái, Trúc Bạch nói.
Hai vợ chồng họ Trạch lúc này cũng thỏa mãn vô cùng, vì lí do là mãi mới có được chút thời gian riêng tư cho hai người.
Nhiệt Lệ mọi ngày hay đánh con trai vì cái tội vô tích sự, nay nhìn con mình bị quỷ hại mà mặt mũi trắng xanh. Lúc nào cũng than khóc " số thằng bé khổ lắm", còn cha của cậu thì lúc nào cũng trầm tĩnh. Nghe tin con trai mình bị quỷ hại cũng chỉ khuyên nhủ.
" Là chuyện gì ? Khiết Long! Anh mau nói đi"
Trải qua một tuần ở bệnh viện, chân của Thẩm Trúc Bạch cũng khá hơn một chút. Mặc dù vẫn chưa thể đi lại được, nhưng mà cảm giác đau nhức liên hồi đã giảm dần.
" Là chuyện gì ?"
Trạch Khiết Long mất đi sức mạnh, khuôn mặt của anh liền trẻ ra vài tuổi. Vẫn nét đẹp trai ấy, chỉ là nhìn nó non hơn một chút thôi.
Nghe cha mình nói vậy, Thẩm Trúc Bạch cũng chỉ vâng dạ một tiếng. Không hề có ý tứ trách cha mình vô tâm lấy một lần, bởi lẽ... Người đàn ông thường không lo lắng cho con bằng lời, mà là qua hành động.
" Anh buồn... Anh thật sự rất buồn."
Thẩm Trúc Bạch vừa nghe đến đây liền biết Trạch Khiết Long bị mất sức mạnh cho nên nói chuyện mới ngu ngốc như vậy. Cậu cất điện thoại đi, xoa xoa đầu của hắn, khẽ dỗ dành.
" Hí hí..."
Thẩm Trúc Bạch dù con cũng là nam nhỉ, không thể vì chút chuyện này về mà ôm cha khóc lóc kêu than được.
" Mấy ngày nay em chẳng để ý đến người ta. Toàn chơi game, game có gì vui chứ ? Chơi anh này..."
Giọng nói rõ ràng mang tám chín phần tủi thân, Thẩm Trúc Bạch dừng chơi điện thoại. Xoa đầu con ma to xác hỏi.
" Lúc nào cũng muốn cả..."
" Bạch Bạch..."
" Em không được nói dối! Nói dối làm chó con suốt đời"
" Chuyện này rất quan trọng..."
" Đợi em khỏe lại, chúng ta đến Hoa Điện tìm sự thật rồi anh muốn làm gì em cũng được."
" Được, em hứa... Em không nói dối anh"
Qua khung cửa sổ, vài tiếng nắng chiếu qua bệnh của Trúc Bạch, một cành cây nhẹ đung đua theo gió. Con quạ đen nhìn hai người ở bên trong, sau đó nheo mắt một cái, cất giọng kêu lên hai tiếng rồi đập cánh rời đi.
Trạch Khiết Long gật đầu, thấp giọng đáp.
" Anh muốn đến thế hả ?"
" Con phải thật mạnh mẽ lên, đây là số trời đã định cho con có thể thấy được âm dương. Con phải kiên cường nếu như không muốn bị ma quỷ làm hại"
Vì là buổi sáng cho nên Trạch Khiết Long thường sẽ ngốc nghếch một chút, tính tình lại y hệt một đứa trẻ. Vì linh lực về buổi sáng rất yếu, nhất là lúc trời nắng gắt. Hắn sẽ càng lúc càng ngu ngơ hơn.
Nhưng Nhiệt Lệ cùng Đàm Tử không thế, hai người phụ nữ này thay phiên nhau chăm sóc cậu rất nhiệt tình. Bị lủng một lỗ ở chân, trong phút chốc Thẩm Trúc Bạch cảm thấy mình như " hoàng tử nhỏ" được chiều chuộng hết mực.
" Thật ...."
Vừa nghe đến đây, Thẩm Trúc Bạch đã không ngừng được cười. Cậu run người hỏi hắn.
Thật ra Trạch Khiết Long có thể chăm sóc cậu được, nhưng mà dẫu sao hắn cũng là ma. Lỡ như y tá vừa bước vào đã thấy cái ly bay lơ lửng ở giữa không trung, hoặc là tấm chăn của Trúc Bạch bỗng dưng kéo lên đắp cho cậu chắc sẽ bị dọa sợ ngất xỉu mất.
" Đến khi nào anh mới được chịch em ?"
Trạch Khiết Long dụi đầu vào bụng của cậu, lại ngờ nghệch nói.
" Thật sao ?"
Hơn nữa, việc mà một con ma chạm vào thức ăn nhất định sẽ làm món đó bị ôi thiu.... Thẩm Trúc Bạch lấy cái gì mà ăn đây ?
" Anh có chuyện thắc mắc"
" Buồn ? Anh buồn cái gì ?"
Ví dụ như hiện tại, trời hôm nay thật sự rất nóng. Thẩm Trúc Bạch đang nằm trên giường chơi game Among Us thì Trạch Khiết Long xuất hiện, mặt mày u rủ trèo lên giường cậu, từ dưới chăn bò lên năm ngay bụng của Trúc Bạch. Nhỏ giọng nói.
Trạch Khiết Long cười thỏa mãn dụi đầu vào bụng Trúc Bạch rồi cười lớn. Đôi vợ chồng trẻ ở viện cười khúc khích đùa giỡn với nhau.
" Làm sao vậy? Anh có chuyện gì sao ?"
Thẩm Trúc Bạch mỗi lần nhìn thấy bộ dáng này của Khiết Long đều ghen tị muốn chết. Cứ cảm thấy mình già đến nơi rồi.
Bình luận