Chương 11: Chuyện này không thể nào xảy ra được
Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì người bên cạnh đã đưa sang một ly nước trái cây và hai món đồ chơi dùng nghịch cát.
Có lẽ hắn đã sớm nhận ra rằng "Biên Ý" khi trước có gì đó sai sai rồi.
Chẳng còn ai ngoài gia đình Biên Ý ở lại trong phòng.
Bờ cát nơi Biên Ý đến chẳng có ai, nhưng thực ra trên đảo vốn rất nhiều du khách. Y nhìn người đàn ông sau lưng mình, hiểu ngay vấn đề.
Biên Ý đã nắm tay bé con tung tăng ra ngoài rồi, Khấu Lệ bèn đáp lời thay y.
Cái tên Khấu Lệ, lại kèm theo thân phận người nhà của Biên Ý - tổ chương trình đồng ý ngay tắp lự. Thậm chí họ còn muốn quay cho hắn mấy cảnh, nhưng vụ này Nhiếp Phương không dám tự tiện đồng ý.
Hình như có vài hạt rơi trúng mắt Khấu Lệ, nên chỉ chốc lát sau đôi mắt hắn đã đỏ ửng.
Biên Ý chạy cùng bé một chốc đã thấm mệt, đành nằm trên ghế nhìn theo.
Hầy! Nghĩ nhiều thế làm gì, điều kiện nhà mình cũng đâu được như Khấu Lệ, không lo vợ bị bắt cóc, chứ không chuộc bằng gì bây giờ?
Gió thổi tới, cát cuốn bay.
Ước chừng mười phút sau Khấu Lệ mới bước từ phòng tắm ra, hỏi Biên Ý và Khấu Sâm có muốn ra bờ biển chơi một lúc hay không.
Nhiếp Phương quay đầu tìm tổ chương trình, nói lại với họ rằng có thể chiều nay Khấu Lệ sẽ đứng xem ở hiện trường.
Nhóc con ba tuổi nói nhiều vô cùng, đến đoạn cực kì hưng phấn là còn phải lặp lại mấy lần liền, Biên Ý nghe không biết chán.
Nhiếp Phương và các trợ lí cũng đã kiểm tra qua rồi, nhưng hắn phải làm kĩ hơn.
Cây Nhỏ cũng đã lâu không được tới biển, mới đặt chân lên cát thì vẫn từ từ đi cùng Biên Ý được, một lúc sau bắt đầu thấy cuồng chân.
Nhiếp Phương nghĩ, đổi lại là mình thì chắc chắn sẽ chẳng nhận ra - dù tính cách có khác biệt thì kết quả xét nghiệm ADN vẫn giống nhau, ai lại nghi ngờ thật giả làm gì nữa? Cùng lắm thì nghĩ là một nhân cách khác xuất hiện mà thôi.
Ngày trước dù "Biên Ý" có làm gì thì Khấu Lệ cũng chẳng tới thăm, chứ đừng nói dắt theo bé con lon ton chạy tới đây.
Y nhìn chằm chằm những thứ đó hai giây rồi đón lấy.
Cũng đã gần tới giờ cơm, Biên Ý thấy Cây Nhỏ muốn đi chơi vô cùng thì cũng chẳng từ chối.
Edit: Ryal
Ba người ra khỏi khách sạn thì Nhiếp Phương đã ở ngay dưới sảnh, thấy họ muốn đi chơi thì chỉ dặn Biên Ý chú ý thời gian quay hình chiều nay.
Biên Ý giới thiệu Khấu Lệ xong thì chẳng thèm nhìn hắn nữa, chỉ nói chuyện với mình Cây Nhỏ thôi.
Ánh mặt trời không còn quá chói chang. Khấu Lệ nhìn hai bóng dáng một lớn một nhỏ trên bờ cát lại thấy nắng quá rực rỡ, nhất là khi hai người ấy nở nụ cười, lại càng chói mắt.
Nhìn theo bóng ba người rời đi, Nhiếp Phương cũng thầm nghĩ trong lòng.
Khấu Lệ nhìn hai ba con một chốc, rồi quét mắt khắp căn phòng.
Bình luận