Chương 42: Không biết xấu hổ
"Chân anh không thoải mái," Quan Hạc bỗng nhiên nói: "Hơi mỏi, còn đau."
Lúc cậu quay về ngoài coca ra còn nhiều thêm một bịch đồ nữa, Quan Hạc nhìn: "Mua khoai chiên nhiều vậy?"
"Em không thông minh như anh, không nói trôi chảy được," Tạ Văn Tinh bị anh cười đến nỗi ngượng chín mặt: "Nhưng mà... Em nghĩ giống anh, anh nghĩ thế nào, em cũng nghĩ như vậy."
Ở mặt ăn uống Quan Hạc không quản cậu, Tạ Văn Tinh gầy, cậu chịu ăn đã là chuyện tốt. Suy nghĩ một chốc, quả thực đã lâu rồi Tạ Văn Tinh không ăn đồ ăn nhanh, dù quá nhiều khoai chiên như thế Quan Hạc cũng không nói gì.
Quan Hạc thấy cậu không nhúc nhích, có hơi xấu xa lay chân,Tạ Văn Tinh ngồi không vững, bám vào thứ gần mình nhất theo phản xạ có điều kiện.
"Không sao, lúc nào cũng được, em rất vui, anh nói vậy là được rồi..."
Nhưng cậu vui đến mức không biết nên phản ứng thế nào. Bởi muốn gặp người này, ngày đông lạnh giá Tạ Văn Tinh có thể ép bản thân dậy sớm, rời khỏi chăn ấm nệm êm để đi học, đêm hè nóng nực đứng ở hành lang lớp 12 chờ tan lớp tự học nguyên một tiếng... Vừa nghĩ đến Quan Hạc, thế giới của cậu cũng bừng lên.
Trên đường về có đi qua một siêu thị, Tạ Văn Tinh nói muốn uống coca, cậu để anh dừng xe một chốc, cậu tự mình vào siêu thị.
Cơ hồ là đầu gối dán với đầu gối, vô cùng thân mật.
Hóa ra bọn họ giống nhau, cậu cũng quan trọng với Quan Hạc như anh quan trọng với cậu.
Buổi tối Tạ Văn Tinh nghỉ không livestream, cậu và Quan Hạc tìm một bộ phim để xem. Lúc ngồi trên ghế salon, cậu cách Quan Hạc rất gần.
Quan Hạc nhìn biểu cảm trên mặt cậu, hơi kinh ngạc với phản ứng của cậu. Một hồi lâu sau khóe môi cong lên.
Cậu nói chuyện ấp a ấp úng, thậm chí còn linh tinh, Quan Hạc phì cười ra tiếng.
Thật sự rất hạnh phúc, thậm chí còn muốn khóc.
"Sao vậy? Sao lại mỏi chân? Hay là..."
Mặt trên của bịch đồ toàn là khoai chiên đủ vị. Tạ Văn Tinh trả lời: "Lâu rồi em không ăn."
"Em ngồi lên đi, anh liền thoải mái."
Anh vừa cười vừa nói: "Lời em vừa nói, coi như là tỏ tình với anh."
Trái tim như bị đục một lỗ, trỗng rỗng giây lát, rồi gió nóng lại đem nó nhồi đầy.
"Nếu biết có hiệu quả như thế, mới bắt đầu đã nói với em rồi."
"Đã hiểu."
Quan hệ của bọn họ đã đến mức này rồi, Tạ Văn Tinh cũng không có lí gì mà lại nhăn nhó, cậu kiên trì nhích tới, sau đó ngồi xuống rồi, đầu óc cậu cũng trống không.
Tim đập thật nhanh, Tạ Văn Tinh cảm thấy mình cứ như thế sẽ không thể thở nổi mất.
Tạ Văn Tinh ngẩn người, Quan Hạc còn đang giục cậu: "Ngồi lên đùi anh."
Chỉ là một câu nói thôi.
Bình luận