Chương 43: Anh muốn
"Có một cách. Em để anh bắn..." Chữ phía sau còn chưa nói hết, Tạ Văn Tinh đã vội vàng làm dấu dừng. Thật sự cậu không ngờ rằng Quan Hạc lại có cái suy nghĩ như vậy.
Ấy vậy anh còn không tha cho cậu: "Tại sao?"
Tạ Văn Tinh không từ chối nổi. Chắc là Quan Hạc cũng biết cậu thèm muốn sắc đẹp của anh, không chỉ không làm nụ cười biến mất, mà lại đến gần sát Tạ Văn Tinh để nói chuyện: "Em đồng ý đi, anh rất muốn."
"Anh... Anh muốn hả?"
"Lót giấy ăn thì không."
Tạ Văn Tinh bị anh hỏi đột ngột như vậy, ngẫm lại mới biết mấy hành động nho nhỏ của mình bị Quan Hạc chú ý.
Cậu chần chừ gật đầu.
... Hư quá đi mất.
Tưởng tượng đến hình ảnh kia, đầu ngón tay Tạ Văn Tinh chậm rãi co lên. Cậu siết tay lại, rồi sau đó buông ra.
Tạ Văn Tinh như bị điện giật thu tay lại, cậu muốn nói nhưng lại không biết nói gì, hít một hơi lên cổ họng, lại bị nghẹn ở ngay đó.
Trải qua cuối tuần ở Bắc Kinh, rồi quay về Thượng Hải.
Mặt mỏng, xấu hổ.
Lúc cậu phản ứng lại, đã nghe thấy tiếng thỏa mãn dịu dàng của Quan Hạc: "Đừng lo, anh sẽ giúp em tắm sạch."
Quan Hạc thấy cậu vào bẫy, vừa dụ vừa dỗ nói.
Quan Hạc không trả lời, chỉ cười với cậu.
*
Chạng vạng tối thứ năm, ngoài cửa lớn biệt thự truyền đến tiếng gõ cửa không ngừng, Tạ Văn Tinh thấy Quan Hạc không đứng dậy bèn ra xem.
Quan Hạc ngừng một chốc, Tạ Văn Tinh cho là anh đã từ bỏ ý định rồi, ai ngờ Quan Hạc tiếp tục nói: "Để anh--"
Tạ Văn Tinh đưa tay che luôn miệng anh lại, bây giờ mới có tác dụng. Quan Hạc không nói nữa, nhưng anh lại tiện thể liếm lòng bàn tay Tạ Văn Tinh một cái.
Tạ Văn Tinh nghiêng đầu, trong giọng nói run run: "Sẽ làm bẩn giường."
Tìm cơ hội, Quan Hạc hỏi: "Em không thích nhìn thấy bao đã qua sử dụng?"
Anh cười lên nhìn rất đẹp trai, nét lạnh lùng ngày thường trở nên vô cùng dịu dàng, ánh mắt cong cong như hoa đào tháng ba.
Tạ Văn Tinh bị mê hoặc đến đầu óc điên đảo, trong lúc hoảng hốt đáp luôn chữ được.
Cậu bắt đầu chần chờ:
Không quá mấy ngày, Quan Hạc phát hiện ra một chuyện rất thú vị, chỉ cần anh và Tạ Văn Tinh làm đêm hôm trước, ngày hôm sau cậu nhất định sẽ đem túi rác ở trong phòng ngủ đi vứt. Tạ Văn Tinh thuộc dạng có thể không ra khỏi nhà tuyệt đối sẽ không bước chân ra khỏi cửa, cậu không ngại phiền mà chăm chỉ đi vứt rác như vậy, Quan Hạc hơi nghĩ một chút là biết nguyên nhân.
Sau khi về, Tạ Văn Tinh ở cùng phòng với Quan Hạc. Vì để không làm phiền đến anh, Tạ Văn Tinh vẫn để máy tính trong phòng cũ.
Bình luận