Chương 44: Anh ấy bị trặc chân
Tạ Văn Tinh tìm trong danh bạ được số kia, cậu gọi đi rất lâu nhưng không có ai đáp lại.
bù, thì khi bắt tay vào làm cũng khá phiền phức.
Bên này đối với Tạ Văn Tinh mà nói thì d�
Flash là tên duy nhất còn bình tĩnh: [Em có cần chuẩn bị tiền mừng không?]
Vị họ hàng kia còn có chút không cam lòng, Quan Hạc ra hiệu đối phương cầm ly lên rót vào ly của anh: "Cháu thay em ấy uống, ngài đừng làm khó em ấy."
Đến cùng có nên nói cho mẹ của mình biết hay không, Tạ Văn Tinh đã suy nghĩ chuyện này rất lâu. Mãi cho đến lúc còn một ngày trước l�
Chỉ hỏi một câu, bà không muốn cũng không sao, chỉ một câu thôi...
*
cưới có quá nhiều người, Tạ Văn Tinh không nhận ra được ai, cậu và Quan Hạc đi từng bàn chúc rượu, Quan Hạc uống rượu, cậu uống sprite.
Điều làm Tạ Văn Tinh vui mừng chính là, thái độ của ông bà nội Quan Hạc với cậu tốt hơn nhiều lắm, đặc biệt là ông, mấy tháng trước khi cậu về ăn tết còn chẳng nói với cậu câu nào. Hẳn là nhận ra được tình cảm giữa cậu và Quan Hạc là tốt thực sự, nên ông chủ động uống một ly với cậu, cũng nói lời chúc phúc.
Cơm nước xong về Thượng Hải, ngủ một giấc, tỉnh dậy thì đến club.
Bọn họ không mời người điều hành buổi l�
Không chừng mẹ cậu đã thay số điện thoại từ sớm... Suy nghĩ này vừa xẹt qua trong đầu, điện thoại lại kết nối được.
Khi cậu mời bạn đến dự l�
Dù đều là người họ Quan, mà thân phận địa vị trong gia tộc là khác nhau, Quan Hạc đã nói đến nước này, vị họ hàng kia cũng không tiện nói thêm gì nữa.
cưới, cậu mới quyết định gọi điện.
[...]
"Alô? Xin chào," cậu thở phào: "Con là Tạ Văn Tinh..."
Có người của một bàn nhận ra Tạ Văn Tinh không uống rượu, khăng khăng muốn ép, Quan Hạc giúp cậu cản lại người họ hàng kia, đầu tiên là xin lỗi, sau đó nói: "Em ấy bị dị ứng cồn, không thể uống."
[...]
cưới và công bố mình kết hôn với ai, trừ số ít người biết chuyện ra, thì đại đa số những người cậu quen đều có thể dùng từ khiếp sợ để hình dung, trong đám chơi game cùng cậu, mấy đội viên EVE gửi đi một chuỗi im lặng tuyệt đối.
Nếu tổ chức hôn l�
Nhiều họ hàng trên dưới xa lạ đều ở Bắc Kinh, bạn bè có quen biết thì ở cả Thượng Hải, sau khi bàn bạc, Tạ Văn Tinh quyết định trưa thì về nhà ăn cơm với mọi người, còn buổi tối thì về Thượng Hải mời bạn bè.
Mà bên Quan Hạc thì khác. Lúc đầu chỉ tính dòng chính, mà sau khi ông bà Quan Hạc nghe xong thì nhất quyết phải mời cả chi thứ đến. Người lớn tuổi thích náo nhiệt, dù là cháu trai kết hôn với nam, thì cũng phải tổ chức cho thật lớn.
, chỉ ăn cơm. Trong l�
hơn rất nhiều, cơ bản đều là người quen, cậu không cần câu nệ quá nhiều.
Bên Tạ Văn Tinh còn đỡ, người thân của cậu không có nhiều. Tính đi tính lại, người mẹ gần năm năm chưa gặp, nếu có mời thì cũng chỉ có thể mời cha và dì.
Bình luận