Chương 12: 11.
Hay là nhờ Chu Dịch tra giúp mình một chút?
Mặt Hà Trường Tiến đỏ lên: "Đâu, đâu có."
Vương Vu Dạng cười: "Anh thì không đi được."
Chương 11: Sờ xuống bàn tay to lớn.
Vương Vu Dạng không có hành động gì khác: "Chuyển nhà mới?"
"Được rồi." Vương Vu Dạng đưa tay xoa thái dương, "Anh đi."
Cậu ta bĩu môi: "Cô ấy nghe nhầm nên mới vào, thật sự không có ý gì khác."
Hà Trường Tiến hỏi: "Anh Vương đi không?"
Vương Vu Dạng nghĩ thầm, nên nói chuyện.
Hoặc là... còn có thứ anh chưa tìm ra?
Vương Vu Dạng lười nhác vùi người trong sofa: "Cậu thích em ấy đúng không?"
Câu chuyện về hạt dưa hấu kết lại với màn đổ vỏ của Vương Vu Dạng lên người Chu Dịch. Anh nghe được từ Hà Trường Tiến một cái tên, Tiểu Khâu, trong danh bạ của nguyên chủ không có người này, không biết là ai.
Cái chết của nguyên chủ chung quy vẫn phải điều tra cho rõ ràng, không chừng có thể tìm thêm chút gì đó từ Tiểu Khâu.
Anh đã tìm kiếm cả căn phòng từ lâu, không có gì kỳ lạ.
Vương Vu Dạng lập tức vui vẻ: "Lúc đó anh nhớ nói chuyện rõ ràng vào, mọi thứ khúc mắc cứ mở hết ra, em bị kẹp ở giữa khó chịu muốn chết."
Tiếp theo là đủ loại lời khen Hà Trường Tiến dành cho Tiểu Khâu, khen trên trời dưới đất, suy nghĩ tâm tư đều hiện rõ trong mắt, không tài nào che dấu được.
Hà Trường Tiến bẻ bẻ ngón tay, mặt nhăn nhăn nhó nhó: "Anh Vương, giờ em tin anh nói sẽ thay đổi cách sống rồi, trước đây anh tuyệt đối sẽ không nói như vậy."
"Vâng, chuyển tới tiểu khu chếch chéo khu mình." Hà Trường Tiến gãi đầu, "Thật ra cô ấy muốn tìm anh, chẳng qua là ngượng ngùng, không biết phải mở lời với anh thế nào. Con gái nhà người ta mặt mỏng, nhờ em nói với anh một tiếng."
Vương Vu Dạng kết luận được hai thông tin, Tiểu Khâu là nữ, tuổi khá trẻ, trước đây có nảy sinh chuyện không vui với nguyên chủ.
"Tiểu Khâu gọi điện cho em." Hà Trường Tiến nói, "Cuối tuần này cô ấy chuyển nhà, mời chúng ta đến ăn cơm."
Vương Vu Dạng nghịch nghịch mấy sợi tóc: "Thích thì theo đuổi đi."
Vương Vu Dạng chợt có chút hiếu kỳ, không biết nguyên chủ là kiểu người gì.
Hà Trường Tiến lấy kính xuống lau lau: "Anh Vương, Tiểu Khâu quen biết chúng ta đươc hai năm, cô ấy là người thế nào chắc anh cũng biết, bình thường nấu cho chúng ta biết bao đồ ngon. Anh tha thứ cho cô ấy đi."
Chẳng lẽ nguyên chủ giống A Nam, chỉ đơn giản không muốn người khác vào phòng mình?
Nguyên chủ giận vì chuyện này?
"Anh vẫn còn để bụng Tiểu Khâu à?" Hà Trường Tiến vội gào lên, "Cô ấy nói với em rồi, lần đó cô ấy không cố tình muốn vào phòng anh, nghe thấy tiếng động, tưởng trộm nên mới không nghĩ nhiều mà vào."
Bình luận