Chương 13: 12.
"Mạnh thế làm gì chứ." Vương Vu Dạng xoa xoa tay, "Cậu làm đau chú rồi đây này."
Chu Dịch đáp: "Không phải."
Chu Dịch đáp: "Nếu không có manh mối khác thì là như vậy."
Thái dương Vương Vu Dạng đổ mồ hôi lạnh, không nhìn thấy nên chỉ đành đưa tay mò mẫm, lỡ đâu đụng phải cái gì mềm mềm, hoặc cứng cứng, dài dài, rồi có cả hai hàng chân...
Chỉ có hương hoa cỏ, mùi đất ẩm, thoang thoảng mùi sắt gỉ của đèn đường, còn có... hơi ẩm nghiêm trọng đến mức khiến người ta cảm thấy cả người ẩm ướt.
Chu Dịch chế nhạo: "Tôi đang định nhắc anh."
Vương Vu Dạng nhíu mày: "Xới đất cho cây?"
"Lại cáu. Tiểu Dịch, không phải sức chịu đựng của cậu mạnh nhất quân đoàn à? Lùi lại chút." Vương Vu Dạng dừng lại ngồi xổm xuống, "Trong hoa viên không có động vật nhiều chân đúng không?"
"Vậy cậu gọi tôi làm gì..." Nói chưa dứt câu, Vương Vu Dạng đã mất cân bằng quỳ rạp xuống.
"Mẹ nó." Anh khẽ rủa, kìm chế sự sợ hãi của mình, chậm rãi ngồi xuống, nhắm hai mắt lại.
Chu Dịch cảnh giác quét mắt nhìn bốn phía: "Có lẽ."
Trải qua không biết bao nhiêu sóng gió vì chứng quáng gà này, tinh thần của anh có phần không ổn định.
Vương Vu Dạng giật mình: "Có sâu hả?"
Chu Dịch nhìn anh một cái: "Bị xới lên nhưng không sâu, chỉ tầm một hai centimet."
Vương Vu Dạng nói: "Đất bị xới lên."
Khóe miệng Chu Dịch khẽ giật: "Anh nói xem?"
Chu Dịch chưa chờ anh làm gì đã giật phắt tay ra, phát hiện trên chỗ tay bị nắm lấy có vết bẩn, sắc mặt tối lại.
"..."
Chu Dịch nhìn người đàn ông như muốn bò toài ra đất, hắn trầm giọng kêu: "Này."
Chu Dịch nhìn tầng hai sáng đèn của biệt thự: "Lưu Phong là giám đốc cao nhất của Thẩm Thị, anh là ông chủ của hắn mà không biết được bao nhiêu chuyện?"
Vương Vu Dạng lần mò trong đêm tối, bên tai là giọng nói trầm của hắn: "Tới rồi."
Sinh ra rồi chết đi, chết đi rồi lại được sinh ra. Cũng mới chỉ vài ngày thế nhưng đã xảy ra quá nhiều chuyện, anh không nghĩ đến chuyện tìm cách thích ứng.
Vương Vu Dạng đứng lên, phủi bùn đất trên quần: "Tôi không nghe thấy mùi gì lạ. Vậy là Lưu Phong nửa đêm không ngủ được, ra ngoài chăm hoa cỏ thật?"
Vương Vu Dạng trầm tư.
Đèn trong vườn tắt ngúm, trước mắt Vương Vu Dạng tối đen, đến bàn tay cũng chẳng nhìn thấy. Anh nghe theo tiếng giày, chậm rãi lần theo phía sau Chu Dịch.
Anh thở ra một hơi, lại nghe hắn nói: "Bỏ tay ra."
Chương 12: Nghịch ngợm.
Không có mùi hôi, cũng không có mùi máu.
Mặt Chu Dịch không cảm xúc, quay lưng: "Nhanh lên!"
Bình luận