Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 43: 42.

Hà Trường Tiến như ngơ ngẩn toàn tập.

Hà Trường Tiến ngồi bên cứ dịch qua dịch lại, không chịu ngồi yên, cậu nhỏ giọng nói: "Anh Vương, em đi gọi món, anh muốn ăn gì?"

Vương Vu Dạng nhướn mày: "Lâm thiếu, tôi, em trai tôi và người bạn đây muốn đến một tiệm bánh, chúng tôi đi trước."

"Hơi cảm một chút."

Một lúc sau, mấy người Vương Vu Dạng đến tầng hai của tiệm trà bánh, ngồi ở phía cửa sổ, chỉ cần đưa mắt sang là ngắm được quang cảnh phố cổ bên dưới.

Vương Vu Dạng quay đầu: "Khách tự gọi?"

"Đúng ạ." Hà Trường Tiến đáp, "Ở chỗ quầy tầng một ấy anh."

Ánh mắt Lâm Thiếu Nam đảo qua mái tóc rối của anh, mí mắt khép hờ, hàng mi chắn lại thứ nơi đáy mắt: "Ừm."

Vương Vu Dạng đứng vững lại rồi, Chu Dịch vẫn lôi tay anh lại, như chiếc kìm sắt nóng hổi mà cứng rắn.

"Đồ uống nữa?" Giọng Hà Trường Tiến nhỏ lại, che tay trên miệng, "Anh Vương, Tiểu Dịch và cái vị Lâm thiếu kia phải làm sao đây?"

Vương Vu Dạng gợi chuyện khác: "Chân của Lâm thiếu đã tốt hơn rồi?"

Chương 42: Đừng nháo.

Cổ họng Vương Vu Dạng ngứa rát nên kho khan, anh lấy kẹo thuốc dưa hấu ra ngậm, ngừng một lúc, nghiêng mặt sang nói: "Tiểu Dịch, đừng kéo nữa."

Lần trước đến đây vừa bước vào đã chú ý Tô Mạt, không thấy khung cảnh phía sau, cũng là Tô Mạt cầm thực đơn lên tận chỗ giới thiệu cho bọn họ.

Khóe môi Lâm Thiếu Nam khẽ cong lên: "Cũng vừa hay tôi muốn đi."

Chu Dịch rụt tay về, rũ mắt nhìn tay anh, chỗ cổ tay bị hắn giữ lấy đã đỏ lên.

Vương Vu Dạng hoàn hồn từ tiếng la của Hà Trường Tiến: "Bánh tứ vị."

Mặt Chu Dịch không hề có cảm xúc, nhiệt độ quanh người lạnh lẽo đến cực điểm.

Đây là lần thứ hai Vương Vu Dạng đến đây, không khí lần này tốt hơn lần trước rất nhiều, tầng một gần như ngồi chật kín, tầng hai cũng có phần ồn ã náo nhiệt.

Trông cửa hàng không có khách, rỗi rãi muốn đi lại nên nhất thời hứng lên?

Ba người đứng bên phản ứng khác nhau.

Chu Dịch phía sau hơi cúi người, thấp giọng hỏi: "Anh có đi hay không?"

Vậy tại sao lần trước Tô Mạt...

Vương Vu Dạng không để ý.

Thư ký lại xuất hiện ảo giác mình lầm rồi, không phải Lâm tổng đến mua hoa lan à?

Cảm xúc Vương Vu Dạng có chút phức tạp, anh vốn cao một mét tám, không khác A Nam bao nhiêu, hiện giờ thân thể này chỉ cao gần một mét tám mươi, lúc nhìn A Nam còn phải ngẩng đầu.

Tay Lâm Thiếu Nam buông thõng xuống từ lúc nào, tầm mắt cũng dừng lại một chỗ, vài giây sau chuyển về miếng dán hạ sốt trên trán anh: "Anh Vương không khỏe sao?"

Thì ra là phải tự gọi món.

"Khụ, khụ khụ khụ."

.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...