Chương 44: 43.
Có mấy người trẻ tuổi cười đùa đi qua, trong đó có một thanh niên trẻ đụng phải bàn, ly nước trên bàn Vương Vu Dạng đổ xuống, nước vây ra khắp người anh.
"Vậy làm phiền rồi."
Ánh mắt Vương Vu Dạng ra chiều vỗ về, nghe lời.
Chương 43: Vớ phải một vị tổ tông.
Nhiều khách trên tầng hai nhìn sang, thanh niên trẻ cợt nhả: "Chú không sao chứ?"
"Xin chào, chúng ta lại gặp mặt."
Chu Dịch ngồi đối diện chớp mắt mấy cái, trầm mặc đứng dậy, cả người lạnh te ra khỏi bàn.
"Trong tiệm này mỗi ngày đều có người đến kẻ đi, thế mà cậu vẫn nhớ rõ tôi?"
Vương Vu Dạng cười: "Ra là vậy."
Tô Mạt như thấy cái gì, đưa mắt nhìn thanh niên phía đối diện như có như không.
Chu Dịch: "..."
Chu Dịch cau mày, anh muốn đẩy tôi ra?
Vương Vu Dạng ngửi thấy mùi thuốc lá trên người Tô Mạt, khác với lần trước, đã nhẹ hơn rất nhiều.
Trong phòng nghỉ, Vương Vu Dạng cầm giấy lau nước trên đồ mình, thỉnh thoảng ho vài tiếng.
Vương Vu Dạng cười cười với Tô Mạt, nhanh chóng gửi cái tin nhắn.
.
Vương Vu Dạng nhìn bóng người bên trái mình: "Anh Tô, lần trước anh nói mình không phải là ông chủ tiệm bánh này, nhưng tôi cũng không nghĩ anh giống một nhân viên bán hàng hay một đầu bếp."
- Ở dưới đó chờ chú, đừng lên đây, ngoan.
Vương Vu Dạng cũng không thấy, nhận lấy ly nước uống hai ngụm, chào hỏi Tô Mạt.
Người bạn đứng bên cạnh: "..." Đậu xanh rau má, có điên không? Nhìn một ông chú mà đỏ mặt lắp bắp cái rắm gì!
Tô Mạt nói: "Tôi là người trông cửa hàng."
Chu Dịch dưới tầng lấy điện thoại trong túi, mở ra, tin nhắn đập vào mắt.
Bên trong ánh nhìn ấy có chứa hàm ý rất khó hình dung.
"Trí nhớ của tôi tốt, khách tới đây nói với tôi năm câu trở lên, tôi đều sẽ nhớ."
"Nước ấm, không vấn đề gì, cũng không nóng." Vương Vu Dạng đứng dậy, ước thấm trên quần áo nhỏ tí tách xuống. Anh biếng nhác thở dài: "Chỉ là quần áo ướt rồi..."
Chu Dịch nhướn mày, Tô Mạt đã chuyển tầm mắt đến người bên cạnh.
Vương Vu Dạng đi vào phòng vệ sinh, Tô Mạt cũng đi tới: "Nếu không ngại, tôi đưa anh vào phòng nghỉ vệ sinh một chút."
Giọng Tô Mạt rất êm dịu nhu hòa: "Thêm nữa, anh là vị khách đầu tiên cảm nhận được bốn thứ vị trong bánh tứ vị, không tránh để lại ấn tượng sâu."
Vương Vu Dạng ngẩng đầu: "Tiểu Dịch, cậu đi gọi hai phần bánh tứ vị, hai ly cà phê, chút nữa chúng ta mang đi."
Thanh niên trẻ chẳng hiểu sao lại ngại ngùng: "Vâng, vâng, vâng, vâng, vâng, xin lỗi."
Bình luận