Chương 36: 36
Hắn vốn sĩ diện, bị từ chối cũng phải giữ thể diện cho mình.
Uông Thịnh thì sao?
Cứ thấy gian ác sao sao.
"Từ từ đã". Thi Hạ Dương đột nhiên túm góc áo Uông Thịnh níu lại.
Cậu trơ mắt nhìn Uông Thịnh nhặt cái thìa mình làm rơi dưới đất lên rửa sạch, thả vào bát cháo, rồi xoay người định đi.
"Ơ, sao nãy chịch tôi thì không bảo tôi về đi?". Thi Hạ Dương cợt nhả. "Tôi đang cân nhắc đấy. Bắt chẹt được cậu, chà, mình trâu bò quá đi".
Đầu Thi Hạ Dương toàn dấu chấm hỏi: "Trong mắt cậu tôi là một món đồ chơi vừa đẹp vừa vui ấy à?".
"Thế mà bảo thích tôi". Thi Hạ Dương vừa ăn cháo vừa rù rì. "Chẳng có thành ý gì hết".
Ở bên tôi nhé?
Ở bên tôi nhé?
Giờ người ta bực rồi, mắt thì lạnh như băng, Thi Hạ Dương hơi nhũn cả chân.
Hắn dừng bước, nhưng không quay đầu.
Tuy chẳng ai biết, nhưng lòng Thi Hạ Dương hiểu rất rõ – xưa nay cậu vẫn luôn khiến người khác thấy phiền.
"Cậu muốn thành ý thế nào?".
Có còn là người hay không?
"Có con khỉ!". Thi Hạ Dương chen vào trong nháy mắt cánh cửa khép lại, cái bát rơi xuống sàn.
Thi Hạ Dương hỏi: "Cậu giận à?".
"... Lớp trưởng nông cạn thế".
"Cậu theo đuổi tôi đi". Thi Hạ Dương nói. "Nếu cậu thích tôi thật thì theo đuổi tôi đi, theo đuổi kiểu theo đuổi người yêu ấy, để tôi cảm nhận được thành ý của cậu coi!".
"Về tính cách...". Uông Thịnh ngẫm nghĩ, rồi dùng một từ rất kì dị để mô tả: "Vui vui".
"Tôi thích là thích thôi, không biết tại sao". Uông Thịnh lạnh nhạt nhìn cậu. "Thi Hạ Dương này, cậu lảm nhảm nhiều quá. Đồng ý thì đồng ý, không thích thì thôi, dù là tôi hay bất cứ ai thì cậu cũng không thể lấy tình cảm của người khác ra đùa giỡn được".
Thi Hạ Dương chu mông lên.
Uông Thịnh bước đến cửa phòng rồi, nghe thế thì xoay người.
Người ta cái gì cũng tốt.
"Cậu đừng lải nhải nữa, ăn cho hết rồi về đi".
Nghe thế, cơn giận của Uông Thịnh gần như ngay tức khắc lên đến đỉnh điểm.
"Ăn hết rồi về đi". Hắn đã biết câu trả lời của Thi Hạ Dương đại khái là gì rồi. Trong nháy mắt trái tim Uông Thịnh như bị một tảng đá đè nặng, đau đến nỗi ứa máu.
Cậu vẫn cứ lải nhải: "Tôi đã nói xong đâu, sao cậu bỏ đi?".
Cậu chẳng có ưu điểm gì, cùng lắm là được cái mã ngoài đẹp, nhưng giờ người đẹp nhiều lắm, Thi Hạ Dương còn chưa đặc biệt đến mức ấy.
"Cậu đẹp".
Chắc chắn vì cậu hồi còn bé quá phiền, nên ba mới bỏ đi.
Thằng nhãi này muốn sao đây?
Ở bên tôi nhé?
"Hỏi xong chưa?".
Cổ lỗ sĩ kinh khủng, nhưng nó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu.
"Nãy giờ tôi vẫn nghĩ, tự dưng giờ hẹn hò với cậu thì không ổn lắm".
"Hỏi xong rồi".
"Tôi đùa giỡn cậu bao giờ?". Thi Hạ Dương bất mãn. "Hỏi tí cũng không cho!".
"Tôi vẫn chưa hiểu tại sao cậu thích tôi".
Uông Thịnh chưa bao giờ yêu đương, cũng chưa bao giờ theo đuổi người khác, hắn không hiểu Thi Hạ Dương muốn gì.
"Ờm...". Thi Hạ Dương rề rà ăn xong bát cháo, trong lúc ấy còn ngẫm lại cuộc đời hỗn loạn như nồi cháo heo của mình.
"Không". Uông Thịnh gỡ góc áo mình khỏi tay cậu, cố giữ bình tĩnh đáp lời.
Đúng là tên lớp trưởng này đẹp trai thật, mà lúc không cười còn cực kì có uy. Bình thường Thi Hạ Dương nghịch ngợm trong lớp, ra ngoài thì chọc ngoáy khắp nơi, nào là đánh nhau nào là quậy phá, có mỗi Uông Thịnh là cậu không dám dây vào.
Uông Thịnh chẳng thèm để ý đến Thi Hạ Dương nữa, đi thẳng ra ngoài.
Uông Thịnh hơi bất mãn, hắn cứ có cảm giác Thi Hạ Dương đang gi�
"Thế thì về đi". Uông Thịnh liếc cậu một cái lạnh như băng, xoay người định cất bước vào phòng. "Nhớ đóng cửa đấy".
Tư thế này cũng khá là sâu xa.
u cợt mình, nhưng lại không thể không thừa nhận rằng cậu nói đúng: hai người mới ngủ với nhau có một lần rồi hắn lại đột ngột tỏ tình luôn, đúng là trông chẳng có chút thành ý nào.
"Ăn xong rồi".
"Ăn xong chưa?".
Trong đầu Thi Hạ Dương có một bài hát vang vọng: Theo em đi đi, tới hừng đông mình sẽ xuất phát...
Ca khúc tên "Hạnh phúc quê nhà", nhưng chẳng biết cái ôm của Uông Thịnh có phải "hạnh phúc quê nhà" thuộc về cậu hay không đây – Thi Hạ Dương cứ có cảm giác cái tên Uông Thịnh này không được bình thường cho lắm.
"Tôi còn chưa nói xong, cậu đóng cửa làm gì!". Thi Hạ Dương tiến tới đẩy hắn ngã xuống giường, nén đau nhấc chân trèo lên người Uông Thịnh.
Uông Thịnh lại càng nhíu mày thật sâu.
Cảnh tượng này hệt như trong phim thần tượng, hai người cứ muốn nói rồi lại thôi.
Giờ cũng tại cậu phiền nên không ai thèm thích.
Uông Thịnh: Vậy thành ý của cậu đâu?
Nếu không phải kế hoạch thúc đẩy học tập của chủ nhiệm lớp, thì Thi Hạ Dương thực sự không nghĩ được lí do để lớp trưởng tỏ tình với cậu.
Uông Thịnh mất kiên nhẫn mà đi nhanh về phòng, chuẩn bị tịnh tâm.
Edit: Ryal
Uông Thịnh nằm đó, nhìn cậu.
Tuy tính tình Thi Hạ Dương trước giờ vẫn thô thiển, nhưng cậu vẫn thấy được nỗi thất vọng – hay có thể gọi là mất mát – trong mắt Uông Thịnh.
Uông Thịnh giật mình, kinh ngạc nhìn cậu.
"Cậu chắc chắn là sẽ không phanh thây tôi chứ?". Thi Hạ Dương hỏi.
Thi Hạ Dương bưng bát cháo theo, vừa ăn vừa đuổi theo hắn.
"Đâu phải". Thi Hạ Dương nói. "Vì bị tôi từ chối nên cậu buồn à? Tổn thương lòng tự trọng à? Giận tôi đấy à?".
"Ê, cậu đối xử với tôi thế này mà bảo là thích tôi à?". Giờ Thi Hạ Dương chính là nhóc hồ ly được lợi thì vênh váo, câu nào cũng sặc mùi khoe khoang. "Cậu thử nói đi, tôi có thể tin cậu được không?".
Bình luận