Chương 37: 37
"Cậu có thấy ai yêu sớm còn khua chiêng gõ trống, chiêu cáo thiên hạ như thế chưa?". Uông Thịnh nói. "Thi đại học xong rồi muốn làm gì thì làm. Năm nay sống yên tĩnh thôi, cậu biết tôi biết là được, lỡ thầy cô với bạn bè mà biết thì việc học của tôi sẽ bị ảnh hưởng".
Nghe thì giống đồ không biết xấu hổ, đã chẳng thích còn níu kéo người ta thật đấy.
"Không được". Uông Thịnh nhéo mạnh mông Thi Hạ Dương. "Phải giữ bí mật với mọi người".
Thi Hạ Dương bắt đầu đắc ý: "Mai đến lớp tôi phải viết vụ này lên bảng đen, thông báo khắp nơi mới được!".
"Đồng ý đi". Uông Thịnh nói. "Nếu có ngày nào đó cậu không vừa lòng thì đá tôi cũng được".
Hắn dọa: "Nếu tâm trạng tôi không tốt, thành tích bị ảnh hưởng, không đỗ đại học thì tất cả đều là tại cậu".
Thi Hạ Dương nghĩ ngợi.
Uông Thịnh nằm trên giường, nghiêm túc cân nhắc việc này.
"Ta thương lượng đi". Hắn nói. "Giờ cậu đồng ý với tôi trước, đến lúc nào thi đại học xong tôi bù cho".
"Vậy cậu đồng ý đi".
"... Thế thì không được!". Thi Hạ Dương nghĩ, sao cậu lại bảo ngừng thích là ngừng thích, tôi thiệt bỏ xừ!
Thực ra hắn biết rõ giờ Thi Hạ Dương không thích mình, cậu đơn giản là chỉ thấy mới lạ, thú vị, nên mới thuận theo thôi.
"Theo đuổi tôi như người khác theo đuổi con gái ấy".
Uông Thịnh cười, vớt cậu lên ôm chặt vào lòng: "Không được, giờ đổi ý thì không kịp nữa đâu".
"Thôi thôi, người yêu kiểu này tôi không thèm".
"Cậu là con gái à?".
"Khổ thân đại học". Thi Hạ Dương trêu. "Nhiều người muốn ụ nó quá".
"Có một câu rất đúng, ai động lòng trước người đó thua!". Thi Hạ Dương nhéo mũi Uông Thịnh. "Cậu thua rồi, hiểu chưa?".
"Tại sao?".
"Nếu tôi không đồng ý thì sao?".
"Giờ là lớp mười hai rồi, tôi đâu có thời gian hay sức lực mà theo đuổi cậu. Cậu cũng đào đâu ra, cậu hổng kiến thức quá nặng nên phải tập trung học tập hết mức có thể". Uông Thịnh cực kì nghiêm túc. "Giờ cậu đồng ý ở bên tôi trước, lúc nào thi đại học xong tôi sẽ theo đuổi cậu sau".
"Đồng ý". Thi Hạ Dương cười. "Cậu nói đúng, đằng nào tôi cũng chẳng thiệt".
Uông Thịnh chẳng sợ gì, chỉ sợ Thi Hạ Dương bô bô cái mồm rồi giáo viên sẽ tìm hắn nói chuyện, làm khó d�
"Mắc gì?". Thi Hạ Dương bất mãn, sao cái chuyện cần khoe ra thì lại bắt cậu giữ bí mật?
hai người.
"Nhưng qua loa quá". Thi Hạ Dương đáp. "Tôi vẫn cảm thấy đây là âm mưu của lão chủ nhiệm".
Nhưng da mặt Thi Hạ Dương xưa nay vẫn dày mà, ai có quyền phán xét cậu.
Giờ phút này thì vế trước chiếm phần lớn hơn.
Uông Thịnh bật cười.
"Không phải, đây là âm mưu của tôi". Uông Thịnh nói thẳng thừng. "Tôi thích cậu, ngày nào cũng nghĩ về cậu để tự an ủi, tôi muốn chịch cậu từ lâu lắm rồi, nhưng ngoài muốn chịch cậu thì tôi còn muốn vào đại học cùng cậu nữa".
Đây chính là lớp trưởng, là Uông Thịnh đấy, một người kẻ khác nhảy lên còn với không nổi. Thi Hạ Dương đâu có ngốc, cậu còn lâu mới từ chối hắn.
Thi Hạ Dương nhíu mày.
"Thế cũng được à?".
Mắt Thi Hạ Dương sáng rực: "Đúng ha!".
Thấy hơi lo.
Chuyện này cũng đâu phải chưa từng xảy ra.
3 giờ chiều, hắn lại thò tay vào trong quần Thi Hạ Dương: "Làm thêm lần nữa không? Làm xong thì cùng nhau giải toán".
"Nhưng cũng có thể tôi không vừa ý với cậu rồi đá cậu trước".
Đương nhiên Thi Hạ Dương biết yêu đương với hắn không hề lỗ, nhưng vấn đề là giờ đầu óc cậu loạn quá.
Mấy câu này đủ để khiến Thi Hạ Dương sợ tới nỗi ngã xuống khỏi người hắn ngay tắp lự.
Cậu vừa ý thức được rằng mình không bị liệt dương mà là gay, nên xem AV mới không có phản ứng. Sau một hồi lên giường thỏa thích, thầy giáo dạy vỡ lòng cho cậu lại đột nhiên muốn thăng chức lên làm người yêu, lại còn là cái loại người yêu cùng nhau nghiêm túc học tập nữa chứ.
"Thế thì không được!". Thi Hạ Dương nói. "Chỉ có tôi được đá cậu thôi, cậu không được đá tôi".
"Vậy là cậu đồng ý?".
Nhưng Uông Thịnh thấy chuyện này chẳng có gì to tát. Thi Hạ Dương không thông minh cho lắm, tai thì mềm d�
Edit: Ryal
Nhưng bảo cậu từ chối Uông Thịnh thẳng thừng thì còn lâu.
"Thì về đi". Uông Thịnh nói. "Tôi sẽ nghĩ cách ngừng thích cậu".
"Cậu muốn thành ý thế nào?". Uông Thịnh hỏi.
Cảm xúc của Thi Hạ Dương đối với Uông Thịnh có hơi phức tạp.
dụ, đối phó với cậu quá đơn giản – còn chẳng tốn sức bằng việc giải đề vật lí.
Thi Hạ Dương chậc một tiếng, bất mãn vỗ cái bốp vào người hắn.
"Tôi nói được là được". Hắn ôm eo cậu. "Đồng ý không?".
Cậu khiếp sợ vì cái "thích" của hắn, nhưng cũng đắc ý vì cái "thích" của hắn.
"Cậu đứng đắn chút đi". Uông Thịnh nhéo mông Thi Hạ Dương. "Yêu đương với tôi chẳng lỗ đâu, nghĩ cho kĩ vào".
Cậu chậc lưỡi: "Không thể tưởng tượng được là tôi cũng biết yêu sớm lúc gần hết tuổi, mà lại còn yêu sớm với cậu nữa chứ!".
"Gì cơ?".
Bình luận