Chương 55: 55
"Tôi tốt thôi, cậu ta chẳng ra gì". Thi Hạ Dương hất nhẹ gọng kính cậu nhóc. "Về học đi, sau này bị bắt nạt thì nhớ đánh trả, cậu càng nhịn chúng nó càng quá đáng đấy".
Nhóc đeo kính sắp khóc rồi, cực kì khó chịu: "Tôi không thích, sau này không thích cậu ấy nữa".
Cậu vừa cười hì hì vừa đẩy cửa ra ngoài, chuẩn bị chuồn đi chơi.
Nhóc đeo kính nhìn cậu rồi cũng cười, cảm thán: "Hai người tốt thật".
Thi Hạ Dương nói: "Cậu lấy bút nó làm gì, cậu thích nó à? Người anh em này, thấy đeo kính tôi cứ tưởng cậu cận bình thường thôi, hóa ra cận nặng lắm rồi, lúc nhìn nó cậu tháo kính xuống hay sao?".
Cậu thấy sai sai, lại chạy về.
"Cảm ơn cậu!". Nhóc đeo kính liếc trộm Thi Hạ Dương. "Cả... bạn trai cậu nữa".
Thi Hạ Dương suýt ngất xỉu.
Thi Hạ Dương thấy người này còn chán đời hơn mình, tuy Uông Thịnh chơi chó thật nhưng ít ra hắn chỉ bắt cậu học chứ không lôi đầu cậu ra vệ sinh mà đánh.
Cái thói ham tám chuyện của Thi Hạ Dương lại cháy hừng hực, ban nãy Uông Thịnh còn ở nên cậu chẳng đào bới được gì, giờ cái tên "phiền phức" đi rồi thì thiên hạ này là của cậu chứ sao.
Tuy đều là bắt nạt, nhưng tính chất không giống nhau.
Thi Hạ Dương chợt nhớ ra trong vệ sinh vẫn còn người khác, xấu hổ quay sang nhìn nhóc đeo kính đang sững sờ.
Nhóc đeo kính đã chẳng còn chỗ dung thân nữa rồi. Thực ra cậu định không cho bất kì ai biết, nhưng không cẩn thận bị chủ nhân cái bút nhìn thấy, giờ chuyện này đã truyền khắp lớp và có lẽ chuẩn bị truyền đi khắp trường.
Nhóc đeo kính sợ hết hồn, một lúc lâu sau mới nói nên lời.
Dường như cậu nhóc sợ lại bị bắt nạt nên rúc vào góc tường, chỉ muốn tan biến ngay tại chỗ.
"Ai thèm đánh cậu?". Thi Hạ Dương nói. "Đánh nhau với cậu chán òm".
Nhóc đeo kính cắn môi không nói.
Hắn bỏ đi mất.
Nhóc đeo kính luống cuống, liên tục lui về phía sau: "Tôi không hiểu gì hết! Mấy cậu đừng đánh tôi!".
Cậu xua tay: "Thôi thôi, đừng tìm tôi nữa".
Uông Thịnh gỡ áo mình khỏi tay Thi Hạ Dương, nhéo mũi cậu: "Đứng đắn lên, lúc nào tan học tôi dạy kèm cho".
Nhưng tới tận cuối hành lang, sắp đến khu dạy học rồi mà Thi Hạ Dương vẫn chưa thấy nhóc đeo kính ra khỏi vệ sinh.
"Hở, tại sao?".
Mấy đứa phá hết hứng thú của Uông Thịnh đi mất rồi, hắn cũng định bỏ đi theo, nhưng lại bị Thi Hạ Dương túm vạt áo: "Cậu đi đâu đó?".
Nhưng cậu nhóc vẫn không muốn nói, dù sao Thi Hạ Dương cũng đã giúp đỡ mình cơ mà.
"Ê, tôi hỏi này, cậu dùng bút người ta làm gì đấy?". Thi Hạ Dương nói. "Lần sau thiếu bút thì cứ tìm tôi, tôi nhiều bút thừa lắm, đừng có dây vào mấy thằng không đâu".
Càng so sánh thì hình tượng Uông Thịnh càng trở nên to lớn trong lòng Thi Hạ Dương.
Cuối cùng thằng kia vẫn bị Thi Hạ Dương ấn đầu xuống bắt xin lỗi nhóc đeo kính rồi mới được thả đi.
"Đề vật lí cái con khỉ! Quần tôi vẫn còn chưa cởi đây này!".
Uông Thịnh quay đầu nhìn cậu: "Về làm đề vật lí".
Cửa vệ sinh khép lại, chỉ còn Thi Hạ Dương đang ngây ngô cười cùng nhóc đeo kính run lẩy bẩy chẳng biết có nên ngẩng đầu hay không.
Cậu vừa dứt lời thì nhóc đeo kính đã đáp gọn như muốn cho xong chuyện: "Để tự sướng".
Nhóc đeo kính lại cúi đầu.
Thi Hạ Dương khó thở, tất cả là tại Uông Thịnh nên chỉ số thông minh của cậu mới bị hạ thấp đến mức này!
Cái khoảnh khắc thấy nhóc đeo kính đang nhoài người ra cửa sổ, Thi Hạ Dương nhanh chóng chạy đến kéo cậu nhóc xuống, mắng: "Cái đm, cậu đau khổ đến mức này cơ à? Nhảy lầu tự sát vì một thằng chó? Có điên quá không?".
"Tôi... đáng bị vậy".
Thi Hạ Dương đột nhiên sững lại, lông mày như muốn bay lên: "Cậu ta không phải bạn trai tôi, sao tôi lại yêu một đứa phiền phức như thế được!".
Cậu lùi về sau hai bước nhìn nhóc đeo kính, cảm thán một câu thật lòng: "Cậu giỏi thật".
Cậu nhóc nói: "Tôi, tôi không, không định tự sát, ban nãy cậu ấy quăng cặp sách tôi ra ngoài, tôi muốn đi nhặt về mà".
Edit: Ryal
Thi Hạ Dương chẳng thèm để ý tới cậu nhóc, duỗi người rồi cúi xuống nhặt hộp thuốc và bật lửa mình làm rơi, chuẩn bị ra ngoài.
"Thế thì tốt, chùi mắt cho sạch, tìm người yêu thì phải nhờ may mắn mới được". Thi Hạ Dương đứng giảng giải như chuyên gia tình yêu đích thực. "Được rồi, về học đi, tôi cũng đi đây, vớ vẩn ở lại cậu thích tôi thì chết".
Thi Hạ Dương ngó ra ngoài cửa sổ – sao cậu quên được nhỉ, má nó đây là lầu một, tự sát cái con khỉ!
Bình luận