Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 19: Chap 20

- Cho em thời gian suy nghĩ được không anh? 

- Em nhớ anh nhiều lắm. Không muốn xa anh nữa. Em biết mình thật ngu ngốc khi cứ suy nghĩ mãi những chuyện linh tinh đó. Thật xin lỗi anh. Em còn có cơ hội được ở bên anh không ?

- Cậu đúng là đứa ngốc mà. Anh ấy vì yêu cậu nên mới bỏ hết mọi thứ ở đấy đến đây tìm cậu, ở bên cậu suốt những ngày qua, chăm sóc cho cậu. Vậy mà cậu lại ích kỉ như vậy chỉ biết suy nghĩ cho bản thân cậu. Cậu cứ nghĩ như vậy anh ấy sẽ hạnh phúc sao. Sẽ không đâu nên đừng có áp đặt suy nghĩ của cậu và bắt anh phải chiều theo cậu như vậy 

- Em suy nghĩ xong chưa?

- Đôi khi yêu nhau cãi nhau là chuyện nên có. Cái gì d�

- Nhưng...nhưng cuộc sống của em hiện tại đang rất tốt. Thỉnh thoảng anh tới đây thăm em là được rồi mình không nhất thiết phải...

Anh xoa nhẹ đỉnh đầu cậu:- Ừm không vui. Vì Nhất Tử không biết bảo vệ bản thân mình lại để bản thân chịu lạnh đến như vậy, ngốc quá đi mất. Cậu mỉm cười ôm lấy anh:

Tuệ Mẫn đưa cậu ra ga tàu :

Hai ngày sau Nhất Tử quyết định sẽ làm theo kế hoạch của Tuệ Mẫn đã bày mà lên Thượng Hải tìm anh. Dù lần này mọi chuyện có ra sao thì cậu thật sự vẫn muốn bản thân mình được ở bên anh, được hàng ngày nhìn thấy anh.

Anh hơi buồn nói:- Ừm em đừng bắt anh phải chờ quá lâu là được rồi.

Anh biết cậu vẫn còn bận tâm quá nhiều chuyện nên cũng không ép buộc cậu nữa:

Nhất Tử vẫn ngập ngừng, không biết nên mở lời thế nào:

- Định tạo bất ngờ cho anh sao?

- Tại vì cậu mà như vậy anh ấy sẽ rất đau lòng. Anh ấy đã muốn cậu về ở bên anh ấy nhiều thế nào vậy mà cậu lại chỉ vì những suy nghĩ vớ vẩn, không đáng ấy mà chần trừ để anh ấy phải ra về một mình như vậy.

- Hức...hức...dạ...em biết rồi

Cậu khóc nức nở lên:

- Anh không vui sao?

Anh đau lòng nhìn cậu. Anh hiểu cậu, hiểu suy nghĩ của đứa ngốc này nên anh cũng không muốn ép buộc cậu làm gì theo ý anh. Anh muốn tự cậu sẽ hiểu ra được mọi chuyện.

- "Thiệu Lâm, em đến tìm anh đây rồi. Anh đừng buồn em nữa nha"

Không biết tại sao tuy bản thân vẫn còn lăn tăn chuyện sẽ trở về với anh nhưng khi nghe anh nói như vậy Nhất Tử lại đau lòng. Hai mắt cậu đỏ lên.

- Anh hiểu rồi. Vậy anh sẽ về rồi thỉnh thoảng anh sẽ lại tới thăm em. Đừng làm việc quá sức, nhớ phải giữ gìn sức khỏe. Ăn uống đầy đủ đừng để bản thân gầy yếu như vậy nữa, anh rất lo lắng.

- Nhưng...nhưng như vậy có được không?

Thiệu Lâm nhìn cậu:

Rồi cậu tạm biệt Tuệ Mẫn lên tàu để đến tìm anh. 

- Chẳng phải từ trước đến giờ chính em vẫn đang nuôi sống em sao, đứa ngốc. Anh chỉ muốn được cho em thực hiện giấc mơ của em và bà, muốn em được sống một cuộc sống như những người khác, muốn em có cuộc sống tốt đẹp hơn khi ở bên anh.

- Em là không muốn ở gần anh nữa có phải không? Là không muốn tiếp tục đi học nữa có phải không?

- Mình...mình. Có phải mình trẻ con lắm không?

Sau 1 ngày ngồi trên tàu rồi tìm đến căn hộ của Thiệu Lâm. Chín giờ tối Nhất Tử mới có mặt trước cửa nhà anh. Cậu lấy hết can đảm để bấm chuông.

Tuệ Mẫn gõ nhẹ vào đầu cậu nói:

Cậu ấp úng nói:

quá lại không đáng để mình bận tâm, trân trọng. Em hiểu không? Thế nên em đừng lo nghĩ nữa, về ở cạnh anh có được không?

- Mình chưa yêu bao giờ mà, còn yêu người như anh ấy nữa nên...vậy giờ mình phải làm sao đây?

- Tại...tại sao chứ? Nhất Tử vẫn cứ ngốc ngốc khó hiểu

- Em nghĩ gì?

- Đứa ngốc? Không biết lạnh hay sao? Mắt anh đỏ lên rồi, anh nhìn cậu thật chăm chú rồi hôn nhẹ vào trán cậu.

Từ nãy tới giờ Nhất Tử cũng không nói gì chỉ mặc cho anh hôn, anh ôm. Lúc này cậu mới nhẹ nhàng lên tiếng:

Cả hai không nói gì nữa chỉ ôm lấy nhau. Mỗi người đều đang có những suy nghĩ, những nối lòng riêng của mình nhưng hơn hết có lẽ cả hai đều phải thấu hiểu, quan tâm, suy nghĩ cho nhau một chút thì mọi thứ sẽ không phải quá khó khăn.

- Đến gặp anh ấy. Tạo bất ngờ cho anh ấy đi.

- Đúng đó. Cậu vừa ngốc vừa trẻ con, sao lại ngốc đến như vậy chứ

Nhất Tử vẫn ngập ngừng không muốn quyết định nhanh như vậy, vì cậu biết đó chỉ là lý thuyết, hiện thực của nó càng khắc nghiệt hơn như vậy rất nhiều

Nhất Tử ôm lấy cô nói:

- Em nghĩ nếu mình ở cạnh nhau rồi sẽ lại cãi nhau, anh sẽ lại tức giận, em không muốn chuyện đó xảy ra, thật ra hơn hết em càng không muốn mình ỉ lại vào anh quá nhiều, em muốn tự mình có thể nuôi sống mình, em lớn rồi, có thể tự lo cho tương lai của mình rồi.

Cánh cửa mở ra, Thiệu Lâm chết lặng nhìn người con trai nhỏ bé đang vì lạnh mà run lên đứng trước mặt anh. Người mà dù có ở đâu, đang làm gì thì anh cũng nhớ cậu không chịu được. Anh kéo cậu vào trong ôm chặt lấy cậu:

- Nhất Tử về với anh nhé

- Em...

- Nhất Tử! Cố lên nha, mình luôn ủng hộ cậu, lên đó rồi nhớ liên lạc báo tin cho mình đó

- Tớ nhớ rồi, cảm ơn cậu, Tuệ Mẫn

Nhất Tử chưa nói hết anh đã nhăn trán nói:

- Đứa ngốc, đừng khóc anh không muốn ép buộc em chuyện gì. Nên em cứ ở đây khi nào muốn về bên anh thì nói với anh, anh sẽ luôn chờ em trở về, được không?

Tuệ Mẫn vì có một người bạn ngốc nghếch như cậu mà cả đêm đó chỉ ngồi để bày cách cho cậu dỗ anh.

Thiệu Lâm ôm chặt Nhất Tử trong ngực, thủ thỉ:

- Em...em không có chỉ là em nghĩ...

Một tuần trôi qua, Thiệu Lâm hôm nay không đợi thêm được nữa lại hỏi Nhất Tử:

Sau ngày anh ra về, Nhất Tử đến gặp Tuệ Mẫn cậu nói cho cô nghe mọi chuyện giữa Thiệu Lâm và cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...