Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 11: ,12

n vân đoan.

Mấy năm nay con khỉ kia càng ngày càng trưởng thành trông thấy, không còn bộ dáng của tiểu hài tử d�

Trên đường người ta liên tục bày biện hàng tết, con khỉ Phi Lăng cũng đã quay về.

Trung thu, năm mới, sinh nhật của phụ mẫu, của Nhược Ngữ hắn vẫn trở về nhà. Qua một khoảng thời gian, tất cả đều nhận ra hắn lớn hơn nhiều, y hệt con chim ưng tìm được thiên không liền khai triển đôi cánh bé nhỏ, thỏa thuê bay lượn khắp nhân gian.

…………..

Nguyên Nhược Ngữ đang rảo bước trên ngã tư đường đông người. Một năm mới sắp đến, năm nay hắn sẽ lên 9 tuổi. Thời gian trôi qua thật nhanh, hắn đã ở thế giới này được 9 năm rồi. Bên cạnh hắn có phụ mẫu, có Tiêu Nam, có Phi Lăng, có Lý Nhứ Ca đã lâu lắm không gặp, có mọi người trong Nguyên phủ và còn có cả Hàn Tử Ngâm. Phải chăng đây chính là cuộc sống mới Thượng Đế ban tặng cho hắn? Nguyên lai cuộc sống tựa như một vở hí kịch.

phẩm. Hắn không cần quay đầu lại cũng biết Tiêu Nam đang nhìn mình mỉm cười. Tiêu Nam Tiêu Nam, ta không phải muốn vây khốn con chim ưng này đâu?

Tạ nữ liên thi khâm thúy mạc, tử du thừa hưng phiếm bình lan.

Thêm một mùa đông nữa lại tới, đầu đông tuyết vẫn chưa xuất hiện. Nhớ mọi năm mùa tuyết ở Giang Nam đến rất nhẹ nhàng, chỉ là khe khẽ nhảy múa giữa bầu trời rộng lớn rồi đáp xuống đôi môi người dân nơi này như tô điểm cho không gian tràn ngập linh khí. Ngoài đường phố ẩm ướt luôn luôn truyền tới thanh âm người nào đó ngâm thơ của kẻ tài tử vang danh một thời, giờ bị cuốn đi theo những giấc mộng Giang Nam mỹ lệ.

Nguyên Nhược Ngữ dừng cước bộ, hơi hơi ngó lên cao, tuyết chạm vào vai hắn, chạm vào mặt hắn, bất giác cảm giác lành lạnh nhưng đặc biệt hưng phấn sảng khoái. Cuối cùng tuyết cũng rơi.

(Tạm dịch nghĩa: Tuyết trắng Giang Nam tựa dải lụa khẽ xéo mây đi.

Thiềm ngọc huýnh, thanh dạ hảo trọng khán.

Không tích vũ anh tàn.”

Tiêu Nam lẳng lặng đi đằng sau Nhược Ngữ, trong tay mang chút ít l�

Quỳnh thụ hốt kinh xuân ý tảo, mai hoa thiên giác hiểu hương hàn.

Giữa không gian trắng xóa, Tiêu Nam mặc y phục màu xanh nhạt, tay cầm chiếc ô màu xanh tựa như một gốc cây thanh tùng, bốn mùa xanh tốt, mang đến sự che chở an toàn khiến Nhược Ngữ không khỏi nhớ tới một bài thơ nổi tiếng ở kiếp trước, bất giác ngâm:

“Giang nam tuyết, khinh tố ti�

“Xem kìa, tuyết rơi!” Trên đường bỗng có tiếng hô lớn, mọi người tự động ngẩng đầu. Không rõ tự lúc nào bầu trời xuất hiện tuyết lờ mờ trắng cả một mảng trời. Tuyết ở Giang Nam rất đẹp, giống như tràn ngập linh khí, tràn ngập ý thơ.

Lãnh ảnh sỉ thanh hoan.

Đột nhiên có một chiếc ô giơ ra trước mắt, hắn xoay người lại nhìn thấy khuôn mặt cười cười pha lẫn vẻ lo lắng của Tiêu Nam, “Đừng ham chơi quá, coi chừng thân thể.”

bị kích động nữa. 12 tuổi hắn ở giang hồ đã có chút tiếng tăm, theo chân sư phó vùng vẫy ngũ hồ tứ hải. Hằng năm vào l�

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...