Chương 13: ,14
thực hiện. Còn có người cho hay, thiên hạ này một nửa thuộc về Li�
“Ghét hoàng cung?”
Cứ như thế, đoàn người Nguyên gia chậm rãi vào kinh tiến cung.
“Về phần tiểu thiếu gia thì Tiêu Nam sẽ giải thích sau, lão gia đừng lo lắng nhiều.”
Ta thu hồi lời vừa nói.
“Nhược Ngữ thiểu gia ghét ta sao?” Tiêu Nam đưa tiểu hài tử 9 tuổi lặng lẽ về phòng.
Nguyên Nhược Ngữ đứng giữa ngã tư đường, hòa nhịp cùng bầu hơi thở trong thế giới này. Đây là lần đầu tiên rời nhà đi xa, tuy có oán hận phương tiện không thuận tiện nhưng hắn phần nào hiểu được cảm giác tự do bay nhảy khắp nơi của Phi Lăng. Thật vô cùng khoái hoạt hưng phấn.
“……” Tiêu Nam hạ người xuống ngang với tầm nhìn của Nhược Ngữ, thấp giọng nói, “Kỳ thực… Tiêu Nam không muốn tiến cung…”
“Cái này… Việc chiếu cố Tiểu Ngữ…” Nguyên Kiệt Minh hơi do dự.
Bữa cơm tối, toàn bộ khách trọ đều rôm rả bàn tán về một chủ đề duy nhất, là buổi l�
u gia.
u gia song bởi gia cơ thâm căn cố đế, phân bố quảng mật nên diệt trừ không phải chuyện d�
Tiêu Nam cũng dừng lại, vẻ mặt cười khổ, “Nhược Ngữ thiếu gia muốn nghe nói thật hay nói dối.”
“Sẽ có người chăm sóc tiểu thiếu gia cẩn thận hơn Tiêu Nam. Lão gia vào kinh, trong nhà chỉ để mỗi quản gia tuổi đã lớn nên thỉnh lão gia đồng ý cho Tiêu Nam ở lại phủ.” Tiêu Nam cúi đầu khiến Nguyên Kiệt Minh không thấy rõ biểu tình, “Kia… Thôi được. Nhưng phía Tiểu Ngữ…”
“Buổi tối nhớ không được đạp chăn lung tung. Nhược Ngữ thiếu gia cái gì cũng hảo chỉ riêng ngủ là người ta trông vào không dám khen tặng.”
Kinh thành khác xa so với Giang Nam, nếu ví Giang Nam như thiếu nữ hiền hòa xinh đẹp thì nơi đây chính là nam tử cao lớn mạnh mẽ. Giang Nam là Giang Nam của hồng kiều lục ba lý(1)còn kinh thành là kinh thành của kim bích huy hoàng(2).
Vẫn là Tiêu Nam hiểu ta nhất.
Chạm được chân xuống đất kinh đô Nhược Ngữ mới cảm thấy tầm quan trọng của phương tiện ở hiện đại. Vừa xuống xe, hắn thật muốn đá bay cái xe ngựa đã tra tấn mình mấy ngày qua.
“Thỉnh lão gia cho phép.” Tiêu Nam khom người đối chủ nhân Nguyên phủ nói rõ.
……
mừng sinh nhật long trọng của Lệ phi, lệnh ái của hữu tướng đương triều. Thế lực của hữu tướng hết thảy không ai là không biết. Sớm có lời đồn rằng qua nhiều triều đại các Hoàng đế đều rất muốn nhổ bỏ hiểm họa Li�
“… Cứ cho là vậy.” Tiêu Nam mỉm cười trả lời, không nghĩ Nguyên Nhược Ngữ trực tiếp hỏi thế, “Không có Tiêu Nam bên cạnh, Nhược Ngữ thiếu gia phải tự mình chăm lo. Chớ đừng dây vào những người không nên dây.”
Sắc trời đã tối dần, Nguyên gia quyết định nghỉ lại khách điếm một đêm, hôm sau sẽ tiến cung.
“Lời nói dối ngươi vừa nói rồi. Ta muốn nghe sự thật.”
“Không.” Nguyên Nhược Ngữ ngừng cước bộ, thản nhiên trả lời, “Ta muốn biết lí do.”
Bình luận