Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 35: CHAP 35

- Lát anh sẽ vào

- Anh không muốn đi nữa đâu. Anh nhớ em lắm - Anh ôm chặt cậu.

- Suỵt - Anh nắm tóc cậu

Mắt của cả hai đối diện nhau, anh nâng cằm cậu lên, chưa kịp hôn nhau thì :

- Chỉ cần hai đứa sống tốt, không cần xin lỗi bác đâu - Nói lời cuối cũng bà mở cửa ra về

- Sao...sao ạ ? - Tim cậu đập trong lo sợ

- Mẹ sẽ không lại thế đâu - Anh cười nhẹ, cậu buông tay áo cho anh mở cửa

- Tiểu Nam à ! Cháu thực sự yêu con trai bác ?

- Mẹ nói chuyện với Tiểu Nam một chút nhé ?!

- Ưm...ưm đừng mà - A Tứ thở dốc

- Ngày mai em không được khóc đâu đấy. Nếu không anh sẽ đau lòng lắm - Hiện giờ A Tứ dường như muốn tuôn nước mắt ra rồi.

- Anh sẽ nhớ em lắm - A Diểu xoay người cậu lại, đâm một lúc một nhanh hơn.

- Em cũng không muốn xa anh - Hai thân thể trần trụi ôm chặt nhau không có giấu hiệu buông ra.

- Cháu cũng biết, nhà họ Lâm chỉ có mỗi nó là con trai đích tôn nên khi biết được chuyện giữa cháu và con trai bác. Bác đã không thể chấp nhận được việc đó - Nước mắt bà từ từ lăn trên gò má.

Bà Lâm mặc quần áo không quá kiêu sa, sau bà có người bưng theo giỏ trái cây. Bà cười hiền hậu nhìn Tiểu Nam :

- Em không đói - Cậu cười đặt đôi tay trầy xước lên tay anh làm lòng Lâm Bảo đau như dao cứa :

- Không biết bác có gì muốn nói với cháu thế ?

30 phút sau.

- A ~ ~ a nhẹ thôi mà

Lâm Bảo nắm chặt tay cậu, mắt bị lôi cuốn bởi người thương làm cho anh trở nên ôn nhu tới lạ :

- Ngoan, không sao đâu, để anh ra mở cửa - Anh hôn tóc cậu

- Mẹ... - Anh thấy được mắt bà đang khóc

- Cậu còn đau không ?

- Được, dù cháu là con trai nhưng bác mong cháu và Lâm Bảo sẽ hạnh phúc. Những việc trước kia cho bác chân thành xin lỗi cháu - Bà lau nước mắt

- Ơ... Mẹ không nên vào thì hơn - Thím đứng hình vài giây rồi đóng cửa đi ra

- Đồng hồ chưa reo mà, ngủ đi cưng - Anh ôm chặt cậu hơn trong không khí lạnh của buổi sáng.

- A Diểu, em đau mông - Cậu ôm anh nhõng nhẽo.

Đôi môi hồng hào của cậu giờ trở nên có chút khô khan đi nhưng dù như thế nào chăng nữa anh vẫn muốn hôn cậu thật sâu để người ta có thể cảm nhận được hơi ấm mà bớt sợ hãi.

- Anh à ! Hình như có ai kêu kìa - Cậu vừa tỉnh vừa ngủ nói

- Không ạ - Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt bà mà chỉ nắm tay Lâm Bảo bên cạnh

- Anh yêu em - Lâm Bảo hôn tay Tiểu Nam sau đó lại gần cậu, anh vuốt tóc mái của cậu lên thì chợt phát hiện vết thương ở đấy, anh nhẹ nhàng đặt môi vào như đang chữa lành sự tổn thương.

- Em đói không ? Anh đút cháo cho em nhé !

- Chuyện cũng đã lỡ, cháu không giận bác đâu - Cậu cười nhẹ

Nhìn bà hôm nay cậu cũng phần nào hết sợ nhìn đối diện bà :

- Lâm Bảo, mẹ vào trong được không ? - Mẹ anh bất thình lình gõ cửa

Sáng hôm sau.

- Còn về chuyện của cháu và Lâm Bảo - Bà hạ giọng

- Hai đứa... - Thím Dương quen tay không gõ cửa mà xộc thẳng vào và... Điều đầu tiên thím Dương thấy là ôi má ơi A Diểu và A Tứ ôm chặt lấy nhau, quần áo vứt hết xuống sàn nhà

- Bác xin lỗi - Bà thở dài kêu người đặt giỏ trái cây lên bàn xong lại quay sang bảo anh :

- Lỡ mẹ anh giận dữ thì sao ? - Cậu níu tay áo anh

- Vâng - Anh gật đầu rồi quay sang hôn tóc cậu :

Anh bất ngờ trước câu nói của bà Lâm.

Tiểu Nam yên lặng không nói ra lời nào. Bà lại tiếp tục vấn đề :

- Vào trong chăm sóc cho cậu ấy - Bà vỗ vai con trai - Phải chăm sóc tốt cho người con yêu

- Để anh xoa cho nhé - Anh luồng tay xuống bóp mông cậu chứ chẳng xoa gì cả. Cậu nhướng người lên hôn môi anh một lúc lâu mới từ từ thả ra.

- Cháu xin lỗi vì Lâm Bảo - Cậu cảm thấy mình mới là người có lỗi nên cúi mặt xin lỗi bà Lâm. Bà cười nhẹ rồi vỗ vai cậu :

~~~

End chap 35

- V..â..n..g

Tiểu Nam ngạc nhiên nhìn về anh sợ hãi. Cậu ôm anh sợ kẻo buông tay thì người lại mất. Anh vỗ vai cậu :

- Bác đến đây mục đích là để xin lỗi cháu. Bác không nghĩ là sự việc lại nghiêm trọng như vậy. Thực sự bác rất xin lỗi cháu.

****

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...