Chương 36: CHAP 36
- Anh muốn ẵm em theo quá đi mất - Anh luồng tay vào áo vuốt ngực cậu
End chap 36
- Cậu ấy đi "xả nước" rồi
- Ah, hoà bình thế giới là đây - Cậu vươn vai, hít thở khí trong lành
- Tiểu Nam đâu ? - A Diểu hỏi
- Ừm hôm nay thằng tiểu tử kia đi nước ngoài. Cũng sắp đến giờ bay rồi
Ở sân bay cả gia đình anh đang đứng ti�
- Vừa đến nơi gọi cho em được không ?
- Sớm thế ? - Cậu nhìn A Tứ
- Ba, bốn năm ? Lâu lắm đấy. Sẽ nhớ lắm đấy
- Anh nhớ em chết mất - Lâm Bảo cắn nhẹ tai Tiểu Nam
- Lâu rồi em không được đi chơi với anh cảm giác bây giờ là thoải mái nhất luôn đấy - Cậu nắm tay anh
- Tất nhiên rồi. Anh yêu em - A Diểu thì thầm trong tay cậu
- Bác à ! Để cháu cầm hộ bác va-li - Lâm Bảo cười
- Em êm thật đó - Anh luồng tay vào áo cậu
- Đừng khóc nhé ! - Anh ôm chặt lại cậu
- Anh qua bên đấy trời lạnh nhớ mặt áo ấm đấy
- Anh yêu em. Rất yêu em - Anh xoay người cậu lại
n. A Diểu ngồi cạnh A Tứ cho cậu tựa vào :
- Haizz...tạm biệt mọi người vậy - Anh thở dài cố gắng cười
- Thế chúng ta kết hôn nhé ?! Anh muốn kết hôn với em - Anh cười nhẹ vuốt má cậu
- A Diểu đi nước ngoài à ?! Còn A Tứ thì sao ?
- Cậu cũng tin vào cái này ư ? - A Diểu cầm lên đưa cho A Tứ xem
- Kết hôn ?
****
*****
Khi về lại tới nhà cũ thân thuộc Tiểu Nam nằm dài trên ghế sofa gọi điện cho A Tứ cả buổi trời để an ủi. Vừa cúp máy thì Lâm Bảo từ trong bước ra nằm đè lên cậu :
Lúc quay mặt đi A Diểu không dám ngoái đầu lại vì anh đang cố giữ không cho cảm xúc trào ra vào lúc này
A Tứ giục anh dậy sớm để chuẩn bị giờ ra sân bay. Anh như trẻ con quấn lấy cậu ôm hôn đủ đường :
Đến ngày Tiểu Nam xuất viện, cậu vui như được mùa :
- Lo quá rồi, cậu ta sẽ sớm về thôi. Ba hay bốn năm gì đó
- A Diểu hên quá anh chưa đi - Tiểu Nam chạy thục mạng tới
- Đồ ngốc, anh dẫn em đi ăn - Lâm Bảo xoa đầu cậu
- Ây da anh nặng quá đi - Cậu nhăn mặt
- Biến thái - Cậu vừa cười vừa đẩy anh ra
- Một lát anh đi nhất định không được khóc đấy. Anh đi không an lòng - Anh xoa tóc cậu
A Tứ sờ sợi dây chuyền cầu bình an cho anh
- Sân bay ?
- Hai người tình tứ quá đấy - Lâm Bảo đứng trước mặt cả hai cũng chẳng để ý cho tới khi anh lên tiếng
- Vâng - Anh gục đầu vào vai cậu, hôn cổ A Tứ
- Vô tình thấy, không xài nên mang cho cậu - Anh ngồi kế bên
- Em cũng thế - Cậu hôn môi anh
- Ưm... Nhột đấy
- Ây tới giờ rồi - Thím Dương lại gần
- Giữ kĩ sợi dây chuyền này nhé ! Anh nhất định sẽ về - Anh sờ mặt cậu rồi nói lời " tạm biệt " cuối cùng với mọi người
- Hay là giờ mình đừng đi ăn nữa. Đi khách sạn có vẻ hay hơn - Anh dừng lại ôm eo cậu
- Haizzz... Thôi lên xe anh chở em - Anh mở cửa xe cho cậu vào
- Vậy thì mau đi đi tr�
- Ôi bạn tôi cậu đến rồi à ! - A Diểu ngước mặt nhìn anh
- Tạm biệt. Chúng ta sẽ gặp lại sớm thôi - A Tứ ôm chặt anh, cậu cố kìm cảm xúc
- Ưm...
- Ra sân bay với anh - Anh khoác vai cậu
- Cho cậu đấy - Lâm Bảo ném lá bùa bình an mới xin được vào người A Diểu
- Phải chi thằng tiểu tử này cũng được như con thì hay quá
- Ôi !! Con trai của mẹ sắp đi rồi đây - A Diểu làm nũng với thím Dương
bây giờ
Bình luận