Chương 23: 23
Tôi không tài nào hiểu nổi sao hắn lại ngại nữa, chắc là do thiếu hụt IQ.
Tôi không xuống tay nổi, đành nhặt mỗi cái chăn rơi xuống đất, vo thành nắm rồi ném lên người hắn.
"Như gì?"
Lý do khiến Hạ Hà đỏ mặt là bí ẩn lớn thứ 11 trên thế giới mà chưa có lời giải đáp.
Hạ Hà cựa mình, gắng mở hí đôi mắt toét nhèm, "Sao thế Ngôn Ngôn?"
Tôi lại mơ, trong mơ có một con ếch nhảy bổ lại người tôi, nói mình là Hạ Hà, bảo tôi phải hôn nó một cái thì nó mới biến lại được thành người.
Tôi nghe được ý ngượng ngùng cùng tí quở trách trong giọng Hạ Hà.
Chương 23: Chắc chắn tôi đã bị tráo hồn
Sau đó Hạ Hà vẫn cứ trằn trọc lật mình, còn tôi thì thây kệ hắn. Tôi mệt rồi, ngủ.
Tất cả là tại Hạ Hà đã ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của tôi, đến cả mơ cũng méo chịu tha cho tôi.
Tên này giỏi xàm ngôn nhỉ, "Tôi gọi cậu, cậu bảo cho ngủ thêm lát nữa còn gì."
Gần hết tiết truy bài buổi sáng mới thấy Hạ Hà vác mặt đến. Hắn giơ ngón tay chọc chọc tôi, "Sao Ngôn không gọi người ta dậy vậy hả, quá đáng."
Tôi đánh răng rửa mặt thay quần áo xong, Hạ Hà vẫn còn đang ngủ say như chết. Tôi định gọi hắn dậy nhưng hắn chỉ mặc độc cái sịp, cái của nợ kia còn dựng lên nữa chứ.
Hắn lại đang nghĩ cái vẹo gì đó?
Sao tôi lại phải hôn một con ếch?
Cái gì đó?
Hạ Hà: "Lúc nguy cấp thì gì chẳng nói ra được, thường như thế là Ngôn phải dùng biện pháp mạnh với tớ, thí dụ như..."
Tỉnh vì mót quá.
"Ví dụ như lấy que cay đặt dưới lỗ mũi tớ."
Tôi: "..."
Con ếch vừa khóc hu hu vừa nhảy bổ vào tôi, phát ra giọng của Hạ Hà, liên mồm kêu tôi hôn mình đi. Tôi mệt thật sự luôn ấy, thế là "bép" một phát, tát cho nó bay cái vèo...
Edit: Tree
Hạ Hà van nài tôi cho hắn ngủ thêm tí nữa. Tôi mặc kệ hắn, tự mình chống nạng đến trường.
???
Lại còn gì mà "muốn được nhìn thấy nụ cười của tôi mỗi sớm mai thức dậy", đúng là chỉ được cái mồm.
Tôi đoán hắn đang đỏ mặt. Hắn cứ luôn như thế, tự nhiên ngượng nghịu chả đúng lúc gì cả.
Tôi thắc mắc sao hắn không nói tiếp, quay sang thì thấy hắn lại đang đỏ phừng cả mặt.
Đây là lần đầu tiên tôi không dậy đi vệ sinh lúc bốn giờ ba mươi, mà ngủ một mạch đến tận sáu rưỡi sáng.
_________
Kế tiếp, tôi bật tỉnh.
Tôi hờ hững quay đi, liên quan đếch gì đến tôi.
Mẹ, mới sáng ngày ra đã mắc ói rồi, đúng là hết thuốc chữa.
Huống chi nó lại là Hạ Hà biến thành, càng không hôn.
Bình luận