Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 24: 24

"Mẹ mày ngứa đòn à," Hạ Hà thẹn quá thành giận, mắng té tát Hứa Đa, "Lâu không được bố bón hành nên nhớ rồi đúng không?"

Bán kính hai mét quanh hắn, ngoại trừ các y bác sĩ mặc áo blouse trắng ra thì không còn một mống nào khác.

Tôi nhìn không nổi, mạo hiểm nguy cơ có thể gãy xương mà đi đến cạnh hắn rồi giơ cánh tay ra.

Hắn nắm lấy cánh tay tôi, "Ngôn ơi xem này xem tớ to chưa này."

Hạ Hà chậm chạp đi đo cân nặng, chiều cao, thị lực... chỉ mỗi không chịu ghé qua bàn lấy máu.

Hứa Đa với Trịnh Dục sắp khóc ngất trong nhà vệ sinh rồi đấy.

"Bởi vì chuyện này chỉ được làm với người bạn thân nhất của mình thôi." Hạ Hà cho ra kết luận, "Làm với thằng khác không được đâu, tởm chết."

Hạ Hà chau mày ra chiều suy tư.

Tôi hất tay hắn ra, chả hiểu sao tự dưng thấy cáu.

Sau nhiều lần bị từ chối quyết liệt, Hạ Hà cũng thôi ý định rủ tôi đi tắm chung.

Rành rành là hắn đổ mồ hôi, tôi đúng là thừa hơi mới đi giúp hắn.

Tôi giơ tay còn lại lên che mắt hắn.

Cái địch.

Tôi: ...

Bông khử trùng vừa mới chạm vào da, Hạ Hà đã rụt phắt tay về.

Hạ Hà ngạc nhiên nhìn tôi, tôi bảo: "Nắm đi."

Động tác trơn tru thật.

Hạ Hà bất lực ngoảnh lại ngó một vòng, nhìn tôi bằng ánh mắt van xin.

Tôi đã lấy máu xong, đang đo huyết áp thì thấy Hạ Hà chậm chạp đi qua.

n ra vỏn vẹn 10 giây, mà tôi cứ ngỡ dài mười năm. Tôi có thể cảm nhận rõ xúc cảm mà lông mi của Hạ Hà chạm vào lòng bàn tay tôi, hơi ngứa.

Hình như người hắn đang hơi run.

"Nhờ chị nhẹ tay chút ạ." Tôi bảo chị y tá.

Tôi hỏi sao lại thế.

Tôi cũng đến chịu, không hiểu nổi tôi.

Hạ Hà cực độ căng thẳng, nắm rất chặt bàn tay tôi, lòng bàn tay nhớp nháp mồ hôi.

"Idol biết nó khỏe cỡ nào không? Từ cái thời tiêm vắc xin hồi còn học mẫu giáo, ba người lớn còn chẳng giữ nổi nó chứ nói chi là bây giờ. Tay idol nhỏ thế kia nó bóp một phát là đi ngay cuộc đời." Hứa Đa nói, "Không phải bọn em không muốn giúp nó, mà là bọn em có kinh nghiệm xương máu đó idol."

Tôi nghĩ Hứa Đa nói trêu thôi, vì tôi thấy Hạ Hà nào có sợ hãi gì đâu.

Ông mày lại tin quá cơ.

... Khỏi cần hắn phải nhắc.

Y tá buộc dây thun vào cánh tay Hạ Hà, tôi thấy hắn nheo mắt lại như kiểu muốn nhìn nhưng lại không dám nhìn.

"Ngôn ơi," Hạ Hà cảm động vô cùng, "Cậu tốt với tớ quá."

Chỗ rút máu mới đầu đang có hai thằng, sau thấy Hạ Hà đến thì đi cả lũ.

Tôi: "... Bỏ tay ra được chưa?"

Tuy ác với hắn thật, nhưng mà vừa nghĩ tới cái hình ảnh đó là tôi lại không nhịn được cười.

Thế lúc tôi chưa đến đây thì vị trí đó thuộc về ai?

"Hả? Sao lại gãy xương?" Tôi lỡ đ�

"Tất cả đều không phải," Hạ Hà nói, "Trước khi Ngôn đến thì vị trí bạn thân nhất của tớ là để trống. Chờ Ngôn đó."

Hứa Đa: "Ôi idol kệ nó, nó cố chịu tí là xong ngay thôi. Idol đừng qua, thật đấy, không là gãy xương đó."

Tôi nhẹ nhàng nắm lại tay hắn.

___________

Chị y tá gọi Hạ Hà, "Cu em không lấy máu à? Qua đây nhanh nào, chờ mỗi cu thôi đấy."

Môi Hạ Hà trắng bệch, mặt mũi nghiêm túc, thoạt trông có vẻ đang rất sợ hãi.

Hạ Hà nói, "Xin lỗi, chị chờ em một lúc được không ạ."

Với cả cái thằng làm chuyện đó với hắn hôm qua không phải là tôi.

"Ơ kìa cu, lớn tướng thế này sao mà gan nhỏ thế," Chị y tá đã lớn tuổi nên nói chuyện khá là thô, "Không đau tí gì đâu, vèo một phát là xong ngay."

Lấy máu xong hắn vẫn không chịu buông tay tôi ra. Ban nãy tôi còn phải dùng tay còn lại giúp hắn giữ bông cầm máu, tư thế khá là mất tự nhiên.

Trông hắn yếu đuối như này tôi không quen.

Chương 24: Sợ đến tay quéo lại như cái chân gà

Hứa Đa, Trịnh Dục hay là Lý Hiểu Phong?

Tôi bật cười.

Tôi đã kiểm tra xong hết rồi, đang tính có nên qua giúp hắn không.

Tôi là bạn thân nhất của hắn?

Edit: Tree

Kiểm tra một loạt hạng mục xong, không biết từ lúc nào, tôi thấy Hạ Hà đã nín thinh.

Cuối cùng mọi người cũng đã kiểm tra gần xong, chỉ còn lác đác vài người ở hội trường.

"Kiểm tra sức khỏe, rút máu á, thằng Hạ sợ chết khiếp. Lấy một ống máu thôi mà cứ như giết nó đến nơi ý." Hứa Đa hớn hở kể, "Há há há há idol không biết đâu, vừa giơ cái kim tiêm lên là nó sợ đến tay quéo lại như cái chân gà."

Sau đó bàn tay hắn chậm rãi lướt xuống, cuối cùng đan ngón tay vào tay tôi.

Mà câu hắn vừa nói làm tôi khá khó hiểu. Nếu theo hắn giải thích thì giai thằng làm chuyện này với nhau quá là bình thường, cớ gì tôi chỉ được làm với hắn mà không được làm với thằng khác?

Chiều thứ sáu, Hứa Đa quay xuống nói chuyện với tôi, "Lại đến ngày thằng Hà sợ nhất trong năm rồi."

Vâng, ông to, ông là to nhất, nhất ông.

"A, xin lỗi." Hạ Hà chầm chậm buông ra, "Tay cậu đổ mồ hôi rồi, lau vào áo tớ đi."

Quá trình rút máu chỉ di�

Ai đổ mồ hôi cơ?

Đúng là cái đồ vô lương tâm.

————

Chỉ còn hạng mục cuối cùng: rút máu.

Lúc đo chức năng hô hấp, tay này hẵng còn phởn quỡn, mồm liến thoắng, "Lượng hô hấp của tớ to chưa."

Do Hạ Hà phải chuẩn bị tâm lý quá lâu nên các bạn khác đã kiểm tra sức khỏe xong về hết rồi, chỉ còn lại mỗi hai người chúng tôi chậm rãi đi bộ trở về.

Trịnh Dục vội can ngăn, "Ê Ngôn đừng đi."

"Nhưng mà Ngôn đừng có mà làm chuyện này với thằng khác đấy." Hạ Hà nói.

Hắn nắm lấy cổ tay tôi.

Tôi cũng đếch biết là thằng nào, nói chung là đếch phải tôi.

nh hỏi, trong đầu bây giờ chỉ toàn là ánh mắt tội nghiệp như cún con của Hạ Hà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...