Chương 6: 6
Chương 6: Baby cái dcm
_______
Sau đó duyên số thế nào, dì lại quay về công tác ở trường đại học bố tôi đang giảng dạy, và bấy giờ dì mới biết chuyện mẹ tôi đã qua đời.
Dì ấy tinh tế thật.
Bố tôi là người ít nói, và tôi cũng giống bố tôi, cho nên mỗi khi hai bố con nói chuyện với nhau thì đúng như kiểu báo cáo công việc, chỉ nói những điều cần thiết và không nói những lời vô nghĩa.
Tôi chuyển đến đây, một phần là vì hộ khẩu của tôi là ở đây, cho dù tôi không đi học ở thành phố H thì đến lúc thi đại học cũng sẽ phải quay về đây để thi.
Bởi tôi cảm thấy ông không phải không hề có ý gì với dì Úc Uyển.
Và phần còn lại, chính là vì bố tôi.
Đã ăn khế thì phải nhả vàng, tôi đã nhận đồ của người ta thì phải nói giúp người ta vài câu chứ.
Tôi cũng mười bảy rồi mà bố vẫn coi tôi là con nít à?
Dì Úc Uyển đang tán bố tôi, nhưng bố tôi khá là trung niên cứng, nên dì đã bắt đầu xuống tay ở chỗ tôi để tôi giúp dì nói tốt với bố tôi.
Tôi chưa kịp nói xong thì đã bị bố tôi ngắt lời: “Chuyện người lớn, con đừng xía vào.”
Sau đó dì Úc Uyển có đến tìm tôi để tâm sự. Dì kém bố tôi mười tuổi, từng là học sinh của bố tôi khi còn trên giảng đường đại học. Nghe dì kể thì hồi ấy dì đã đơn phương thích bố tôi rồi, nhưng vì xét về mặt đạo đức, cái trò con giáp thứ mười ba kia dì không làm được nên sau khi tốt nghiệp dì đã buồn bã bỏ đi.
Một lúc sau hoa quả đã được giao đến, thoạt trông rất tươi mọng và khá là đắt đỏ. Ngoài ra còn có một thùng sữa nhập khẩu.
Mẹ tôi đã qua đời được sáu – bảy năm, và bố tôi vẫn gà trống nuôi con từ bấy đến nay. Nhưng có một hôm tôi đến trường tìm bố tôi và đã thấy bố đang ở cùng với dì Úc Uyển, hai người cười nói rất vui, đã rất lâu rồi tôi không thấy ông cười vui vẻ đến thế.
Dì đã ba mươi nhưng vẫn chưa có người yêu hay chồng con gì cả, không biết là vẫn nhớ thương bố tôi hay là yêu cầu cao nữa.
Tối đến, Úc Uyển gửi cho tôi một tin nhắn WeChat,【Tinh Ngôn à, dì đặt trái cây ship về chỗ con, lát con xuống nhận nhé】
Đến nay bố tôi vẫn không chấp nhận dì Úc Uyển, chắc là vì tôi. Kỳ thực tôi thấy dì Úc Uyển rất tốt, nếu bố tôi lấy dì ấy, tôi sẽ không phản đối đâu.
Tôi trả lời,【Cảm ơn dì 】
Edit: Tree
Hai bố con trò chuyện được mấy câu rồi cũng chẳng biết phải nói gì thêm.
Tất nhiên, không ngoại trừ khả năng bố tôi đang ngại.
“Bố ơi, dì Úc rất tốt, nếu bố…”
Tôi nhớ đến dì Úc Uyển.
Thứ bảy bố tôi gọi điện hỏi tôi tình hình ở trường thế nào, tôi bảo mọi thứ đều ổn.
Bình luận