Chương 7: 7
Nhưng trước khi về, hắn đã giúp tôi vứt rác.
Ồn chết, hắn có biết nhà vệ sinh cách âm kém lắm không hả?
Edit: Tree
Kết thúc thể dục giữa giờ, thầy Từ với mái đầu lưa thưa tóc vẫn cầm mic nói tiếp với giọng điệu nghiêm túc.
Đợi đến lúc tôi quay lại, đã thấy hắn đi mất rồi.
“Ờ.”
“Chiều qua đã xảy ra một chuyện vô cùng tồi tệ. Vì nhân đạo, nhà trường không bao giờ công khai danh tính của học sinh yêu sớm trước toàn trường, nhưng hai em học sinh này! Dám làm chuyện đồi phong bại tục trong lớp học! Đừng trách tôi ác mà công khai tên của các em, bạn Trần Gia Di và bạn Lý Hiểu Siêu lớp 11.8! Hai em không coi thầy cô ra gì đúng không!”
“Ờ.”
Tối tôi phải ở lại trực nhật.
Tôi:…
Tuy tôi không nhìn hắn, nhưng tôi có thể cảm giác được hắn đang cười, cười cái kiểu ngoác mồm toe toét ngốc nghếch ấy.
Hạ Hà ngoảnh lại nhìn tôi bằng vẻ mặt ngạc nhiên tột độ, không dám chắc mà hỏi lại tôi, “Cho tớ?”
Chắc hắn có thể hiểu được ý của tôi.
Chu Lam Lam tức thì nín bặt.
Tôi cũng vào bàn làm đề, sau khi làm xong một đề, ngẩng lên thấy vở bài tập trước mặt Hạ Hà vẫn là trang vừa nãy.
————-
Tôi hút xong hộp sữa thì đi tắm, xong rồi đến lượt Hạ Hà vào tắm. Thằng chả vừa tắm vừa hát oang oang bên trong.
Do dự hồi lâu, cuối cùng tôi vẫn cầm hai hộp sữa ra rồi đặt một hộp lên bàn hắn.
Cả lớp đã về hết rồi, Hạ Hà vẫn còn ngồi tại chỗ sờ mó linh tinh. Tôi quét đến chân hắn, Hạ Hà lập tức đứng dậy bảo, “Đưa tớ quét cho.”
Vừa dứt lời, lớp bên cạnh vọng tới tiếng cười sảng khoái của Chu Lam Lam. Tôi tưởng cô nàng chỉ cười hố hố hố hố trên mạng thôi chứ, không ngờ thực tế cũng giống như vậy.
Cô nàng từng kể với tôi Trần Gia Di là bạn gái của Trịnh Dục, không ít người trong trường biết chuyện này.
Lúc tôi trở lại ký túc, Hạ Hà đang ngồi nghiêm chỉnh vào bàn học bài.
…không buồn giành lấy một câu à?
Đáng sợ quá, nào giờ tôi đã thấy hắn học bài bao giờ đâu.
Tôi đưa cái chổi cho hắn, hắn quét xong cũng không trả lại chổi cho tôi, “Để tớ quét cho, cậu đi lau bảng đi.”
Tôi nói, “Không cần.”
“Cảm ơn.” Hạ Hà ngập ngừng hỏi dò, “Cậu không giận nữa hở?”
Chương 7: Xử phạt công khai
_________
Thầy Từ giận dữ nói: “Ai đang cười? Có gì hay mà cười?”
“Ầu.” Hạ Hà đưa lại cái chổi cho tôi.
Tôi biết tại sao cô nàng lại cười.
Bình luận