Chương 8: 8
Bữa này sao mà ăn được nữa đây.
“Thế sao cậu lại cho nó khoác vai? Trước kia cậu đâu có cho người khác làm thế.”
Tôi nói, “Kỷ Minh Trạch, thật ra tôi không còn chuyện gì để nói đâu, cậu về đi.”
Kỷ Minh Trạch nhìn chòng chọc tôi, “Đoàn Tinh Ngôn cậu được lắm, nhanh như thế đã tìm được bạn mới rồi.”
Hai người làm cái trò gì thế, dừng lại ngay, song không một tên nào nghe tôi.
Kỷ Minh Trạch đỏ quạch mắt, trừng trừng ra lệnh Hạ Hà, “Bỏ cái tay thối của mày ra.”
May là lúc trước tôi không đánh nhau với hắn, chứ không chắc chắn sẽ sml.
Đám học sinh trong trường nhanh chóng ngửi được mùi ngon chạy đến, quây thành vòng tròn hả hê hóng chuyện, và không một ai tiến lên can ngăn cả.
Sở trường của Hạ Hà là đánh đấm, Kỷ Minh Trạch thì là dân bơi lội, cao to tráng kiện như kia mà cũng gần như hoàn toàn bị Hạ Hà áp chế. Trông tư thế tung chân vung tay của Hạ Hà thì có vẻ là đã được đào tạo chuyên nghiệp.
Kỷ Minh Trạch điên tiết xông tới túm cổ áo Hạ Hà.
Tôi không biết mình nên cảm thấy vinh hạnh hay bất hạnh nữa.
“Tao là bạn cùng phòng của cậu ấy, sao?” Giọng điệu Hạ Hà rất bất thiện, “Ngôn kết bạn với ai liên quan đến mày à?”
Hạ Hà nói, “Sao tao phải nghe mày.”
Chương 8: Tớ sợ nó quấy rối cậu
________
Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi, hắn đang thêm mớ hỗn độn gì vậy?
Tôi biết cậu ta lại đang nghi ngờ tôi là gay, vậy nên tôi trực tiếp ngắt lời, “Tôi không phải. Cậu ấy là bạn tôi.”
Tôi đành phải hy sinh cái thân muỗi của mình lao vào tách hai con trâu bò này ra. Không biết thằng nào đấm vào eo tôi, đau vãi lờ.
Edit: Tree
Chuyện này khiến tôi rất khó có thể chấp nhận được. Tôi không thể ngờ trong cuộc đời này lại có hai người đàn ông lao vào choảng nhau vì tôi.
Hạ Hà tự nhiên như ruồi khoác vai tôi, tôi liếc hắn một cách khó hiểu.
Đệch mợ, chẳng lẽ cậu ta nghĩ tôi như này là đã nghiện còn ngại?
Tôi sốc, mắt cậu ta để làm cảnh hả? Không thấy tôi đang cậy tay Hạ Hà ra à? Nhưng hắn khỏe quá làm tôi chưa cậy ra được mà thôi.
Kỷ Minh Trạch hoàn toàn không có ý định rời đi, cậu ta nhìn chằm chặp tôi, “Tớ biết cậu giống tớ mà Ngôn, cậu đang cùng nó…”
Tôi còn chưa nghĩ ra nên nói gì, Hạ Hà bên cạnh đã lên tiếng.
Cậu ta còn nhấn mạnh chữ “bạn” nữa chứ.
Nhác thấy vẻ mặt của Ký Minh Trạch, tôi thầm thấy không ổn. Cậu ta đang bừng bừng lửa giận, như kiểu không khống chế cảm xúc của mình được nữa. Tình cảnh thật khiến người ta đau đầu.
Sau đó bọn họ lao vào đấm nhau.
Bình luận