Chương 50: 49.
Lâm Triều Sinh bắt tay, đáp: "Nghe danh đã lâu, chủ biên Phương."
"Cậu bớt xem thường tôi xem nào." Phương Nghị vuốt vạt áo lại cho thẳng thớm, bước lại gần, "Tôi đã định ghé từ hồi đầu tháng sáu, "thưởng" cho cậu thêm nửa tháng đã là nể mặt cậu lắm rồi đấy." Lục Thần Phong đứng dậy, nhíu mày đáp: "Đến không đúng lúc thật." Lâm Triều Sinh chưa từng gặp Phương Nghị, nhưng trực giác y khẳng định cái tên đó là của người trước mặt mình này. Phương Nghị nghiêng người tựa vào bàn làm việc của Lục Thần Phong, ánh mắt đi theo Lâm Triều Sinh chốc lát, che miệng lầm bầm: "Mắt nhìn của dân "săn đá quý" nhanh nhạy sắc bén nhất, đồ tốt đều trong tay cậu. Không ngờ nhìn người cũng lành nghề quá ha." Phương Nghị nhấm nháp một ngụm trà đen, vị trà vừa phải, anh ta thoải mái cầm tách dựa vào lưng sofa: "Cuộc sống bình bình yên ổn thế này nát quá, muốn trải nghiệm cuộc sống lang bạt coi sao. Không biết ông chủ Lục chịu nhận tôi không đây?" "Sắp từ chức rồi." Phương Nghị biếng nhác nghiêng ngả trên sofa, vỗ vỗ tay vịn hoài niệm: "Vẫn còn lương nghỉ phép, thừa dịp cấp trên đi công tác nghỉ ngơi mấy hôm." Lục Thần Phong nhận ấm trà đen Ceylon Lâm Triều Sinh pha, ánh mắt nhìn y thoáng ẩn hiện sự dịu dàng, ngồi xuống bên cạnh Phương Nghị: "Cậu định từ chức?" Biểu cảm thiếu đứng đắn nhanh chóng thu lại lúc quay sang Lâm Triều Sinh, Phương Nghị lịch thiệp đưa tay ra: "Chào anh Lâm." "Đang trong giờ làm việc." Lục Thần Phong giơ tay nhìn đồng hồ, chế nhạo, "Đường đường là chủ biên của tạp chí mà rảnh rỗi thế này à?" "Hai anh nói chuyện đi." Lâm Triều Sinh quay người đến khu nghỉ ngơi, "Để em đi pha trà." Lục Thần Phong chen vào một câu: "Buông ra."
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Bình luận