Chương 51: 50.
(*) Là "Tiểu kiều lưu thủy", chỉ cảnh một cây cầu nhỏ trên mặt nước.
Lâm Triều Sinh nhớ lại vừa rồi Phương Nghị có nói còn chuyện quan trọng cần bàn bạc, tầm mắt khóa lấy chiếc túi giấy trên bàn. Phương Nghị đưa nó cho Lục Thần Phong, trầm giọng: "Mở ra xem."
m Tiểu Kiệt vào cục cảnh sát rồi."
Chương 50: "Anh đã mang em theo rồi."
Tầng ngầm của trung tâm thương mại Phương Thảo là một không gian độc đáo với kiến trúc mới mẻ phá cách, mang đậm hơi thở nghệ thuật.
Cửa thang máy từ từ đóng lại, phía trên là bóng dáng Lâm Triều Sinh. Trong đầu Lục Thần Phong vẫn quanh đi quẩn lại câu nói anh không thể phản bác nọ, bội phục nhếch môi cười: "Bị em bắt bí đến cứng cả họng."
Phương Nghị cũng không ra vẻ bí hiểm, dứt khoát nói thẳng: "Hứa Hạo và Nhi�
Lâm Triều Sinh đưa mắt nhìn CCTV trong thang máy, thoáng nghiêng người giấu đi ngón tay không chịu yên của mình, trượt theo đầu ngón tay Lục Thần Phong lên đến cổ tay anh, bày trò gãi gãi lên mạch đập: "Nghe lời."
Lục Thần Phong không động đậy, khó hiểu nhìn Phương Nghị.
Cuộc trò chuyện trong bữa ăn rất hài hòa, Phương Nghị và Lâm Triều Sinh đi từ xưng hô "anh Lâm" và "chủ biên Phương" trở thành gọi thẳng họ tên nhau. Mối quan hệ được rút ngắn khiến bầu không khí thêm phần vui vẻ thoải mái, ăn no bụng xong, Phương Nghị hạ đũa, khoanh tay lại, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc.
Lục Thần Phong không tỏ ra khách sáo, cuối cùng chỉ gọi món ăn nhẹ nhàng thanh đạm, chỉ chăm chăm lo cho Lâm Triều Sinh. Phương Nghị ăn mặn nhìn bàn ăn chẳng khác gì bữa ăn chay trước mắt mình, thôi thì Lâm Triều Sinh có thể làm Lục Thần Phong thay đổi quyết định nhận vụ làm ăn này đã là thành công hơn nửa, uống nước lọc không anh ta cũng vừa lòng.
Lâm Triều Sinh chỉnh lại cà vạt và sửa sang lại tay áo cho Lục Thần Phong. Màn hình điện thoại chợt sáng lên, Phương Nghị đã đặt bàn xong xuôi.
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.Lục Thần Phong ngứa từ tay đến tận tim, nửa người tê cứng: "..."
Chủ yếu là cửa hàng thời trang và kinh doanh, trước cửa Vô Minh Hạng có một phần đất trống, dùng để xây dựng "cầu in bóng nước"*. Lâm Triều Sinh bước qua cầu, Phương Nghị ngồi bên trong nghiêm túc xem thực đơn.
Anh bình tĩnh nhắm mắt, thầm nói trong lòng: Đúng là giết người mà.
Bình luận