Chương 39: 39
Ba người ở lại đảo Tần Hoàng cả đêm, hôm sau ăn xong cơm trưa mới quay về Bắc Kinh.
Lúc ấy hắn cực kỳ muốn gọi điện cho Lý Ngọc, nói cho cậu biết khách sạn đã đổ bê tông, muốn chia sẻ cùng cậu một chút vui sướng sau những phiền toái để dự án thuận lợi tiến hành. Nhưng vừa cầm điện thoại lên, mới nhớ ra hắn và Lý Ngọc đã chia tay.
“Sao năm ngoái không thấy ngài đến chỗ tôi làm tóc vậy.”
“Ai nha, ngài thật là quý nhân hay quên, nửa năm trước, ngài đến chỗ tôi cắt tóc, nhưng tôi không ở đó, ngài gọi đại….”
Giản Tuỳ Anh thở dài, tự cười gi�
“Được.”
“Mùng sáu, luôn hoan nghênh ngài đến.”
“Không phải là không muốn đến, năm ngoái bận quá.”
Hắn vừa đến nhà đã có điện thoại gọi đến, nhìn màn hình là Kevin.
Hắn nhớ rõ lần trước đến đây, nơi này vẫn là một mảng đất hoang, cỏ dại cũng quá đầu gối. Hắn đưa Lý Ngọc đi cùng, nói cho cậu biết về quy hoạch của dự án. Lúc đó hai người vẫn là kiểu quan hệ cấp trên cấp dưới, Lý Ngọc nói chuyện với hắn còn khách khách khí khí, ai biết được qua mấy tháng đã từ xa lạ đến quen thuộc, rồi đến bây giờ đến rắm cũng chẳng còn quen thuộc.
Nhìn đến công trường không có một bóng người cùng với một đống hỗn độn, trong lòng Giản Tuỳ Anh thật vắng vẻ và khó chịu.
L�
Tết năm mới công nhân đều nghỉ, chỉ còn một người ở lại trông coi. Hắn lái xe một vòng quanh công trường, sau đó dừng lại rồi đi bộ vào, nhìn thấy từ mặt đất đang dần mọc lên một toàn nhà, trong lòng cảm thấy rất thành tựu.
“Ừm, chúc mừng năm mới.”
Giản Tuỳ Anh chẳng muốn đần thối ở nhà ba, hắn về nhà của mình.
“Ừm, lúc nào cậu mở cửa, tôi tranh thủ đến.” Giản Tuỳ Anh sờ sờ mái tóc của mình, hình như hơi dài ra rồi.
u mình, đốt một điếu thuốc rồi đi ra, chờ hút xong thuốc liền lái xe rời đi.
“Chuyện tốt? Chuyện tốt gì?”
“À à, nhớ rồi, làm sao thế, không phải cậu ta không đồng ý sao?”
“Tiểu Chu? Là ai?”
Giản Tuỳ Anh nghe: “Alo.”
Giản Tuỳ Anh nhớ ngày trước đúng là có một bé trai xinh đẹp, hắn muốn bao nhưng Kevin vừa hỏi thì người ta không đồng ý. Lúc ấy, Giản Tuỳ Anh đang tốt đẹp với Lý Ngọc, chẳng để ý nhiều, quay đầu liền quên. Bây giờ bé trai kia bộ dạng như thế nào hắn cũng không nhớ nổi.
“Ngài còn nhớ Tiểu Chu chứ?”
“Alo, Giản thiếu, chúc mừng năm mới nhé.”
“Aiz, Giản thiếu, muốn nói mấy chuyện tốt với ngài.”
“Đúng vậy đúng vậy, ngài chắc là bận chuyện làm ăn to lớn.”
Sáng hôm sau Giản Tuỳ Anh tự mình lái xe đến xem dự án khách sạn kia.
Bình luận