Chương 40: 40
Lý Ngọc theo bản năng lùi ra sau từng bước, nhìn hắn đề phòng.
Giản Tuỳ Anh không tự mình gọi điện mà bảo thư ký Lương thúc giục.
Cậu vẫn nhớ mình đang ở trong văn phòng của toà nhà, ngoài cửa còn mấy chục người rỗi việc chỉ chờ có chuyện mi�
Không thể trách cậu mỗi lần đối diện với Giản Tuỳ Anh lại phản ứng như mấy cô gái, bởi vì bất cứ lúc nào Giản Tuỳ Anh cũng có thể giở trò lưu manh, đùa giỡn bất chấp mọi hậu quả. Cậu sợ thứ nhất là Giản Tuỳ Anh lại muốn gây chuyện, thứ hai là sợ Giản Tuỳ Anh lại chọc giận mình, dính đến hắn nữa thì chuyện kia không thể cứu vãn được.
Giản Tuỳ Anh với tay lấy đồ, mũi hừ một tiếng, rồi quăng sang một bên.
dàng vậy đâu.”
Giản Tuỳ Anh này, cho dù bạn hận hắn như thế nào, căm hận hắn ra sao, hay rất kiêng kị hắn, thì vẫn không thể ngăn được ánh mắt của mình dõi theo hắn, chú ý đừng động tác biểu tình của hắn. Hắn có được tất cả mọi điệu kiện tốt đẹp, lại phối hợp với tính cách khiến người ta muốn đập đó, trời sinh hắn chính là tổng hợp của sự mâu thuẫn, khiến người ta vừa yêu lại vừa hận….
“Nhưng chỉ sợ hôm nay cậu không thể đi được.”
“Hôm nay đi tập hả.”
Lý Ngọc gật gật đầu.
Giản Tuỳ Anh gọi Lý Ngọc vào văn phòng.
Ngày trước không hề phát hiện, bây giờ mới cảm thấy văn phòng này rất rộng rãi, hương vị của Giản Tuỳ Anh lại tràn ngập trong không gian này. Trên người hắn có hỗn hợp của một chút khói thuốc tục tằn, chút nhẹ nhàng khoan khoái của nước cạo râu cùng với hương nước hoa nhàn nhạt, hương vị kết hợp tràn ngập dã tính cùng gợi cảm, ở hắn mỗi nụ cười xấu xa, mỗi ánh mắt ngạo mạn đều là sự cùng cực của giới hạn, khiến cho người ta không thể không đặt hết sự chú ý lên hắn.
Lý Ngọc ngẩng đầu, nhíu mày nói: “Có ý gì.”
Bình thường thư ký Lương cũng rất quan tâm Lý Ngọc, cậu một câu “Chị” hai câu “Chị” gọi cô. Ngày nào thư ký Lương cũng gọi điện giục Lý Ngọc, Lý Ngọc không hề muốn đến chút nào nhưng đến mức này thì đành phải đến đó.
Lý Ngọc nhìn hắn một cái rồi hạ mi mắt, để tài liệu lên trên bàn.
Giản Tuỳ Anh bắt chéo chân ngồi dựa vào ghế, nâng cằm kiêu ngạo nhìn cậu, trào phúng nói: “Cứ như Tôn đại phật mời mới đến ấy nhỉ.”
n phí để xem.
Giản Tuỳ Anh từ ghế dựa đứng lên: “Ân oán của hai chúng ta, có phải là cần giải quyết một chút rồi không.”
Tiểu tử Lý Ngọc này cũng ra oai quá mức rồi, Giản Tuỳ Anh đợi hai tuần mà cậu cũng chưa thấy đến công ty.
Giản Tuỳ Anh vừa thấy cậu như vậy đã bực mình: “Cậu cho Giản Tuỳ Anh tôi là quả bóng cao su, cậu muốn đá thế nào thì đá? Tôi nói cho cậu biết, không d�
Lý Ngọc vẫn mặc áo lông đen hôm trước, nửa người dưới mặc đồ thể thao màu trắng, cầm trong tay tài liệu mang đến cho hắn xem.
Bình luận