Chương 7: 7
n Bạch đuổi theo chiếc muỗng.
Vừa rồi cũng chưa ăn được mấy muỗng, thì đã bắt đầu trò chuyện.
Bây giờ trông thấy ánh mắt tha thiết mong chờ của cậu nhìn vào bình cháo, Đoàn Dự đành phải cầm muỗng lên lần nữa, định đút cho cậu một muỗng cháo.
Ngay lúc Đoàn Dự vừa múc một muỗng cháo kê, y tá vốn đứng trước cửa phòng bệnh cả buổi gõ cửa vài cái, rồi mới bước vào.
"Ngài Lộ, bây giờ cần phải truyền dịch, có thể sẽ làm cho dạ dày không được thoải mái, vậy nên tốt nhất là không nên ăn gì vào lúc này."
Lời nói vừa dứt, Lộ Vi�
n Bạch vô cùng vụng về, hầu như là tự thân Lộ Vi�
Hộp đựng cơm bằng inox được chiếu rọi bởi ánh mặt trời phát ra ánh sáng rực rỡ.
Lộ Vi�
n Bạch hết lần này đến lần khác, mới nhận ra dường như Lộ Vi�
n Bạch nhìn phần cháo kê còn thừa một nửa, lại ngước mắt nhìn y tá: "Không thể ăn."
Dáng vẻ thống khổ giống như bị cướp tiền vậy.
Y tá gật gật đầu: "Tốt nhất là truyền dịch xong hẵng ăn, cũng sắp đến giờ giao cơm buổi chiều rồi, một lát nữa ngài Lộ có thể ăn thức ăn từ căn tin của bệnh viện giao đến."
Nghe thấy có người giao cơm, Lộ Vi�
n Bạch nghe vậy, vội vàng trấn an: "Không sao đâu, tôi chỉ là một người bình thường thôi, cô không cần căng thẳng."
Cậu giương cao gương mặt điển trai ấy, "Bây giờ cô nhìn thêm vài lần đi."
Y tá hơi luống cuống, liếc thấy Đoàn Dự đang ngồi cạnh mép giường bệnh đứng dậy.
n Bạch cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của y tá lén lút đặt lên người mình, bèn ngẩng đầu cùng người ta mặt đối mặt.
Gương mặt y tá liền đỏ lên, bàn tay đang treo dịch lên giá đỡ xém chút nữa thì làm rơi luôn túi dịch truyền.
"Thật ngại quá, đây là lần đầu tiên tôi được thấy minh tinh ở khoảng cách gần như vậy, có hơi căng thẳng."
Lộ Vi�
n Bạch sững sờ, không thể tin được.
Lộ Vi�
n Bạch vừa nói, vừa đưa mắt nhìn về phía bình cháo.
Đoàn Dự chưa từng chăm sóc bất kỳ ai, đây là lần đầu tiên anh đút cho người khác ăn, vừa rồi khi đút Lộ Vi�
n Bạch đã nhìn thấy cái muỗng trước mặt rẽ một vòng cung hoàn hảo, một lần nữa về lại bên trong bình cháo.
Lộ Vi�
n Bạch.
Trong khoảng thời gian này, y tá vẫn luôn nhìn gương mặt của Lộ Vi�
n Bạch không hề ăn ảnh, bây giờ nhìn thấy người thật, so với hình ảnh trên tivi sắc sảo hơn nhiều.
Hiển nhiên là Lộ Vi�
n Bạch mới chịu từ bỏ phần cháo kê trong hộp cơm.
Y tá đẩy xe thuốc đến, bắt đầu chuẩn bị truyền nước biển cho Lộ Vi�
n Bạch nhìn Đoàn Dự, chợt nhận ra vợ của cậu rất hiếm khi cười.
Nhưng cũng không sao, không cười nhưng vẫn đẹp.
"Vợ ơi."
Đoàn Dự rũ mắt nhìn cậu, đối với cách gọi đột ngột này, có chút bài xích, nhưng cũng không phản bác.
"Làm sao vậy?"
"Anh có thể ăn thêm chút nữa không?" Lộ Vi�
Bình luận