Chương 8: 8
n Bạch bỗng chốc như ngồi trên đống lửa: “Tôi… đã phạm pháp sao?”
Tiểu thiếu gia từ nhỏ đã nhát gan cho dù không làm việc xấu cũng căng thẳng, nhìn thấy cảnh sát, trong nhất thời điên cuồng bổ não bản thân trong khoảng thời gian mất ký ức đã làm những chuyện phạm pháp gì.
Một tay nắm chặt góc chăn giống như chú chuột trộm đồ ăn bị phát hiện.
Lo lắng bất an.
Nữ cảnh sát nhìn thấy, cười an ủi cậu: “Lộ tiên sinh cậu không cần căng thẳng, chúng tôi đến chỉ là để làm xác minh thủ tục.”
Lộ Vi�
n Bạch giống như một chú mèo lười, từ từ xê dịch cơ thể, hơi chút tốn sức từ trên giường ngồi dậy.
Bên tai là tiếng chim hót trên cành cây vào buổi sáng sớm, ánh mắt hướng ngoài cửa sổ, nghĩ xem hôm nay vợ yêu có đến thăm cậu hay không.
Lần trước khi Đoàn Dự đi có nói sẽ dành thời gian đến thăm cậu.
Lộ Vi�
n Bạch mỗi ngày đều đem ánh mắt chờ mong nhìn về phía cửa phòng bệnh, Đoàn Dự lại chưa từng đến một lần.
Hôm nay Lộ Viện Bạch dậy sớm, năm giờ sáng sớm mùa hè bầu trời cũng đã sáng rõ. Lộ Vi�
n Bạch vào viện nằm ba ngày, đến ngày thứ tư mới có thể ngồi dậy, nhưng không có cách nào ngồi dậy đi lại.
Trong khoảng thời gian này phần lớn là bà Lộ Vi�
n Bạch bị mất trí nhớ.
Đối với vụ án mà nói thực sự là vô cùng đau đầu.
Nhưng trong quá trình điều tra án cũng đã phát hiện một chuyện vui ngoài ý muốn, chính là máy ghi âm lái xe của Lộ Vi�
n Bạch bị giới hạn, mỗi ngày khi có người đến thăm sẽ vui hơn đôi chút.
Sáng nay sau khi ăn bữa sáng y tá mang từ nhà ăn bệnh viện đến xong liền giống như hòn vọng thê, một đôi mắt hoa đào đáng thương tội nghiệp nhìn chằm chằm cửa phòng.
Vậy mà không đợi được vợ yêu, mà lại đợi đến được cảnh sát.
Hai vị cảnh sát một nam một nữ gõ cửa đi vào.
Lộ Vi�
n Phương và y tá chăm sóc, Tống Chiêu khi rảnh rỗi cũng có qua thăm hỏi.
Mà Lộ Vi�
n Bạch: “…”
Cảnh sát trước khi đến đã ghé qua bệnh viện, có được báo cáo kết quả kiểm tra thương tích của Lộ Vi�
n Bạch xem.
Lộ Vi�
n Bạch thần sắc sững sờ.
? ? ?
“Xin chào, Lộ tiên sinh.” Một vị cảnh sát trong đó giơ giấy chứng nhận lên cho Lộ Vi�
Lộ Vi�
n Bạch có chút ngạc nhiên, sao lại có cảnh sát đến tìm cậu.
Lộ Vi�
n Bạch mím môi, thầm nghĩ vợ yêu của cậu chắc chắn rất bận, cho nên mấy ngày nay mới không đến thăm cậu.
Bây giờ phạm vi hoạt động của Lộ Vi�
n Bạch và thiết bị vận hành định hướng giao tiếp bằng giọng nói.
n Bạch, cũng biết được cụ thể quá trình Lộ Vi�
n Bạch thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tôi không phạm pháp?”
Nữ cảnh sát cười nói: “Phạm pháp.”
Lộ Vi�
Bình luận