Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 13: 13

“Bảo bối nhỏ Lục Nhung, cậu với tên họ Khương kia cắt đứt sạch sẽ chưa?”

“Không có?”

Thật ra, cậu không thích ăn ở bên ngoài lắm.

“Cậu dùng cái vẻ điềm đạm đáng yêu này để đi quyến rũ người khác đúng không?” Khương Thiệu giữ chặt cổ tay Lục Nhung “Cái tên cậu ấm ăn chơi phong lưu kia có phải rất thích cái dáng vẻ này của cậu không? Chơi thầy trò rất kích thích đúng không?”

Cậu sửng sốt, vô thức lùi về sau một bước.

Lục Nhung đến chạng vạng mới về nhà.

Sinh nhật Khương Thiệu… Là lúc nào?

“Lục Nhung, cậu có bản lĩnh lắm!” Khương Thiệu giận tím mặt, xách Lục Nhung vào trong phòng tắm, mở vòi nước xả lên người Lục Nhung.

“Không có? Thế cả buổi chiều, cậu ta hầu hạ cậu kiểu gì?” Khương Thiệu ác ý cắn tai Lục Nhung.

Lục Nhung vừa ăn xong thì điện thoại reo lên, là Ngưu Cảm Đương gọi.

Khương Thiệu đi đến trước sofa, đặt mông ngồi xuống, kéo lỏng cà vạt.

Cậu cẩn thận tới gần, nhét cốc trà vào trong tay Khương Thiệu.

“Vậy thì tốt. Chứ dựa vào cái tính yếu đuối của cậu, anh ta lại chả ăn không nhả xương.” Ngưu Cảm Đương nói “Tôi đi chơi trước đã, về nước gặp lại ha. Đến lúc đó sẽ mang quà đến cho cậu.”

Bọn họ chơi nửa ngày.

Lục Nhung bò dậy nhìn thì chỉ thấy cánh cửa nhà tắm đóng chặt.

Anh mở ti vi đã được kết nối với điện thoại trên tường.

Sau đó…

Lục Nhung cực kì sợ hãi “Khương, Khương Thiệu…” Tóc mái ướt sũng dính trên trán Lục Nhung, không ngừng nhỏ nước. khiến cho viền mắt đỏ ửng của Lục Nhung càng lộ ra vẻ đáng thương.

Cố Kiêu nói, thời đại nào rồi, chỉ cần cậu nói không thích là được.

“Tôi, tôi không có!”

Lục Nhung kinh ngạc.

Cậu làm cho mình một bát mì, lại thêm hai quả trứng rán vàng ươm.

“Lục Nhung, cậu còn gì để nói không?”

Là Khương Thiệu.

Hai mắt Lục Nhung trợn to “Anh uống rượu sao?”

Ngưu Cảm Đương bao dưỡng rất nhiều người, đều cắt đứt vô cùng sạch sẽ.

Lục Nhưng lưỡng lự một chút, đáp “Sạch, sạch rồi.”

Cậu, cậu không muốn tiếp tục như này nữa.

Nước lạnh như băng khiến Lục Nhung rùng mình, run rẩy.

Lục Nhung khẽ run.

Khương Thiệu xách Lục Nhung ra khỏi nhà tắm.

“Tôi… Tôi… Xin… Xin lỗi.” Viền mắt Lục Nhung đỏ ửng “Tôi, tôi sẽ cố trả lại tiền cho anh.”

“Khương, Khương Thiệu.” Lục Nhung ấp úng mở miệng.

“Chúng, chúng ta… Ưm!”

Lục Nhung thu dọn bát đũa, đang định đi tắm thì nghe thấy tiếng mở cửa.

Khương Thiệu rút phân thân trong người Lục Nhung ra.

Lục Nhung ngây ngẩn cả người.

“Sinh nhật của tôi là lúc nào?”

“Chia tay?” Khương Thiệu cười nhạt “Chúng ta cũng đâu có yêu đương gì đâu mà chia tay? Tôi được cậu bao dưỡng mà.”

Bàn tay Khương Thiệu có các khớp ngón tay vô cùng rõ ràng, thon dài lại hữu lực.

Khương Thiệu hỏi từng cái một, cho đến tận khi hỏi hết các vết tích trên người Lục Nhung xong, cơn giận mới hạ xuống. Anh kéo hai chân Lục Nhung ra, cắm thẳng vào, vừa nắm chặt eo Lục Nhung vừa cắn tai cậu hỏi “Vậy trong này thì sao? Chỗ này ngoài tôi ra còn ai cắm vào không? Lúc cậu ta cắm cậu có sướng không?”

“Cảm, cảm ơn.” Lục Nhung nói xong, Ngưu Cảm Đương bên kia đã cúp máy.

Lục Nhung lắc đầu liên tục, nghẹn ngào nói “Anh, anh cắn.”

“Khương, Khương Thiệu!” Lục Nhung nhịn không được nắm lấy cánh tay Khương Thiệu.

Trên màn hình là ảnh chụp cậu với Cố Kiêu ở khu vui chơi.

Tay Khương Thiệu nắm lấy eo Lục Nhung, lại phát hiện áo phông của cậu có gì không ổn. Anh cúi đầu nhìn, bất chợt thấy mấy dấu tay rực rỡ rõ ràng.

Cả trái tim rơi vào vực sâu không đáy.

Cậu không nên tham lam.

Bước chân anh có chút không vững.

Khương Thiệu đập mạnh cái cốc trong tay. Cái cốc đập xuống nền nhà, choang một tiếng vỡ nát.

Khương Thiệu hôn chặn miệng Lục Nhung, không cho cậu nói ra một câu đầy đủ.

“Tôi, tôi, tôi…” Sắc mặt Lục Nhung tái nhợt.

Lục Nhung không chịu nổi, bật khóc “Không, không có người khác, chỉ, chỉ có anh.”

Đáng thương?

Anh cởi hơn nửa số cúc áo, không nhúc nhích, cũng không trả lời câu hỏi của Lục Nhung.

“Chúng, chúng ta…” Lục Nhung hơi sợ hãi, nhưng vẫn nói ra hoàn chỉnh “Chia, chia tay có được không?”

“Khương, Khương Thiệu.” Lục Nhung gọi.

Lục Nhung pha cho Khương Thiệu một cốc trà đặc.

Anh nhận cốc trà, đưa lên miệng uống một hớp.

Cậu cảm giác như mình trượt chân rơi vào khoảng không.

Khương Thiệu hôn đến miệng Lục Nhung phát đau, mới giữ chặt cổ tay Lục Nhung hỏi “Cậu định nói gì?”

Khương Thiệu đóng cửa cái rầm.

Khương Thiệu ném vòi hoa sen đi, ép Lục Nhung lên tường, lột sạch áo cậu.

Khương Thiệu bất ngờ hỏi.

Lục Nhung mê man nhìn Khương Thiệu.

Lục Nhung nghe thấy bên cạnh cậu ta có tiếng của người khác.

Khương Thiệu lột sạch Lục Nhung, nắm lấy đầu vú cậu, phía trên hãy còn một dấu răng “Đây có phải do cậu ta cắn không?”

“Trả thế nào? Bán mình cho một cậu ấm ăn chơi phong lưu sao?”

Lục Nhung thở phảo nhẹ nhõm.

Anh buông tay, xuống giường, đi vào nhà tắm.

“Không, không phải thế.” Lục Nhung nói “Hôm nay là, là sinh nhật cậu ta. Tôi, tôi chỉ vẽ tranh cho cậu ta mà thôi.”

Sau đó… Cố Kiêu kéo rèm cửa sổ lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...