Chương 14: 14
Lục Nhung lui ra sau vài bước.
Cậu cũng muốn tìm được người mà mình thực sự thích, đối phương cũng thực thích mình.
Người thiếu niên đó quay đầu lại, nhìn ra cửa mỉm cười.
Nhưng trên đời nào có sự tốt đẹp như vậy?
Ngày khai giảng đầu tiên, cậu đã đụng phải Khương Thiệu.
Cậu thật sự đã sai rồi.
Là cậu làm cho mọi chuyện trở nên tồi tệ như thế.
“Anh cũng có em trai.” Lúc cậu đi nhầm vào phòng đàn, người đó đã nói với cậu như thế “Lớn hơn em hai tuổi, cao hơn em một chút. Nhưng mà nó không thích anh lắm, lại càng không thích nghe anh chơi đàn.”
Rồi lên cấp ba, cậu gặp em trai người đó.
Có đủ loại tin tức.
Khương Thiệu đã lâu không còn cười như thế nữa.
Cậu xuống giường tìm quần áo mặc vào, nghe thấy trong phòng tắm truyền ra tiếng nước ào ào.
Khương Thiệu chắc càng ghét cậu hơn?
Đó là một người thiếu niên đang chơi dương cầm.
Khương Thiệu quả nhiên rất đáng ghét.
Người không thích người đó nhất định khiến người ta ghét vô cùng.
Nhưng cậu không làm được.
Không hiểu tại sao, cậu lại vẽ khuôn mặt của người thiếu niên kia thành mặt của Khương Thiệu.
Chân Lục Nhung có chút nhũn ra. Chỗ vừa bị Khương Thiệu nắm mơ hồ đau nhức.
Lục Nhung cúi đầu nhìn, thấy cổ tay mình bị tụ máu.
Người đó rất dịu dàng.
Chỉ có thi thoảng cậu ốm, Khương Thiệu mới ở lại.
Cậu và mọi người đều phải ngửa đầu nhìn bọn họ, trong lòng hâm mộ sự bình tĩnh tự tin của bọn họ, khát khao được trở nên dũng cảm và xuất sắc như bọn họ.
Qua một lúc lâu, cậu mới tập trung lại đường nhìn.
Chính là Khương Thiệu.
Lục Nhung khi ấy nghĩ.
Chuyện giữa họ biến thành như bây giờ, ai cũng không thể nói rõ xem giữa bọn họ, rốt cuộc, là loại quan hệ gì.
Chỉ là lúc nào cũng nói những lời khó nghe!
Những người như Khương Thiệu không giống cậu.
Sai rồi.
Cậu vùi mặt mình vào đầu gối, dùng tay ôm kín đầu.
Lục Nhung hít một hơi thật sâu.
Đến cả người khác phái còn không chắc chắn gặp được người thích hợp, thì nói chi đến tỉ lệ những người đồng tính ít ỏi?
Bọn họ đã quen việc trở thành tâm điểm trong mắt mọi người.
Khương Thiệu sắp đi.
Cậu dựa tường ngồi xuống.
Tiếng Khương Thiệu mặc quần áo.
Cậu cầm bút vẽ, tay hơi run run.
Lục Nhung thấy hơi lạnh.
Khương Thiệu rất ít khi ở lại qua đêm.
Cậu quay về giường, nằm xuống, cả người cuộn tròn như một con tôm nhỏ.
Tại sao lại có thể có người không thích người tốt như này chứ?
Cậu thấy dáng người đó rất đẹp.
Đó là phòng vẽ của cậu.
Khương Thiệu cười lên không giống như Khương Ân. Nụ cười của Khương Thiệu mang theo chút cởi mở thẳng thắn của một cậu nhóc to xác.
Vừa ấm áp, vừa sạch sẽ như ánh mặt trời.
Tiếng bước chân càng ngày càng xa của Khương Thiệu.
Khương Thiệu đúng là rất quan tâm cậu.
Nước mắt lã chã rơi lên nền đất.
Cậu sai rồi.
Bên ngoài truyền tới tiếng đóng cửa nặng nề. Lục Nhung chôn mặt vào gối đầu. Từ nhỏ đến lớn, cậu không có gì xuất sắc cả. Thành tích bình thường, tính cách thì yếu đuối, vĩnh vi�
Lục Nhung hít mũi, không để mình khóc ra tiếng.
n không khiến người khác yêu thích. Đối với cậu mà nói, ánh nhìn của của người khác chỉ khiến cậu cảm thấy bất an và không được tự nhiên.
Hơn mười phút sau, Khương Thiệu mới đi ra.
Cậu tham lam muốn có Khương Thiệu làm bạn, nhưng lại chưa từng quan tâm đến bất cứ thứ gì của Khương Thiệu.
Cậu giơ tay, phác thảo ra hình dáng một người.
Lúc tập huấn, Khương Thiệu là trợ thủ của huấn luyện viên lớp cậu, lúc nào cũng theo dõi cậu.
Là do Khương Thiệu vừa kéo cậu vào nhà tắm gây ra.
Lục Nhung yên lặng thu bút, nhìn bức tranh vẽ ra.
Mãi sau, cậu mới biết, hóa ra vào đợt xuất ngoại năm lớp mười một, Khương Thiệu đã quen được anh cậu.
Cậu không khác nào một bé fan nho nhỏ, thu thập mọi thứ về người đó.
Bọn họ giống như sao trên trời, luôn luôn phát sáng.
Cậu vẫn luôn không làm được.
Cậu đi đến phòng bên cạnh.
Cậu cũng muốn mình tốt lên một chút, lại tốt lên một chút.
Cậu vẽ sai rồi!
Mồm miệng Khương Thiệu rất cay độc.
Lục Nhung lau nước mắt ngồi dậy.
Anh cậu từng nhắc với Khương Thiệu việc mình có một đứa em sang năm sẽ lên cấp ba, nhờ Khương Thiệu quan tâm nó một chút.
Lục Nhung giật giấy vẽ xuống, vo thành một cục rồi ném vào trong thùng rác bên cạnh.
Người đó chơi đàn cũng rất hay.
Lục Nhung nghe thấy tiếng Khương Thiệu mở tủ quần áo.
Sau đó, cậu nhìn thấy người đó trên ti vi.
Cậu không biết làm sao để sửa lại cho đúng.
Cậu thậm chí còn không hiểu Khương Thiệu bằng fans của anh.
Bọn họ trời sinh đã vô cùng hấp dẫn người khác.
Bình luận