Chương 7: 7
Lục Nhung đã quên việc nhìn xung quanh, chỉ lo tức giận với Khương Thiệu.
Lục Nhung nhỏ giọng nói “Tôi, tôi muốn ăn cháo.”
“Cậu lại sốt rồi.” Khương Thiệu nói “Cậu yếu thật đấy, Lục Nhung.”
Khương Thiệu đỡ cậu, để cậu bước chậm về phía trước.
Đám con gái đã chạy xong, đang ríu rít nói chuyện phía xa xa.
“Chạy chậm như thế, sao cậu làm được vậy?” Khương Thiệu nhướn mày nhìn cậu.
Thịch.
Thịch.
Tiếng của thầy thể dục truyền tới tai Lục Nhung “Lục Nhung, đừng chạy nữa! Em đã chạy đủ 1500m rồi.”
Thình.
Lục Nhung cuộn trong lòng anh, cảm giác như cả người nhỏ hơn Khương Thiệu một số.
Cậu ngạc nhiên, muốn đứng lại.
“Tôi, tôi, tôi…” Lục Nhung không nói lên lời.
“Có nhiều người nhìn cậu lắm.”
“Tôi, tôi, tôi…”
“Anh, anh Khương, cảm, cảm ơn anh.” Lục Nhung lí nhí nói.
Thình.
Khương Thiệu liếc mắt.
Lúc chạy đến chỗ thầy thể dục đứng, đã không còn ai chạy cùng cậu nữa.
Kiểm tra chạy 1500m.
“Anh Khương đẹp trai quá đi!”
“Người khác đều chạy xong hết rồi.” Khương Thiệu vẫn tiếp tục nói.
Cậu vỗn dĩ không biết cách nói chuyện với người khác, nghe Khương Thiệu nói thế cũng không biết phản bác làm sao.
Cậu, cậu thật xấu xa.
Khuôn mặt của Khương Thiệu hiện ra trước mặt cậu.
Người chạy cùng cậu càng ngày càng ít.
Lúc Lục Nhung tỉnh lại, trời đã sáng.
Cái ôm của Khương Thiệu rất lớn, rất ấm.
Lục Nhung vùi mình trong lòng Khương Thiệu giả bộ ngủ.
Lúc Nhung kéo chăn lên cao.
Một bàn tay to rộng sờ trán cậu.
Nhịp tim của Khương Thiệu bình ổn mà hữu lực.
“Cậu yếu thật đấy.” Một giọng nói truyền đến từ bên cạnh.
Che đi viền mắt ửng hồng.
Cậu quyết định không để ý đến anh nữa.
Cảm thấy mệt chết đi được.
Mặt Lục Nhung càng đỏ “Tôi, tôi, tôi…”
Khương Thiệu nắm tay cậu, chầm chậm chơi đùa.
Khương Thiệu chăm chú nhìn cậu.
Lỗ tai Lục Nhung dán lên ngực anh.
“Em hãy còn một vòng nữa.” Thầy thể dục nói.
Khương Thiệu đứng dậy ra ngoài.
“Không, không, không cần cảm ơn đâu.” Khương Thiệu đáp.
Bạn cùng lớp ở cạnh cảm thán.
“Anh, anh anh…” Anh thật, thật quá đáng!
Khương Thiệu hôn lên mặt cậu “Được, người bệnh là to nhất.”
Qua một lúc lâu, xác định Khương Thiệu đã ngủ, cậu mới nhỏ giọng nói “Xin lỗi… Xin, xin, xin lỗi… Tôi, tôi không biết…”
Lục Nhung nhắm mắt.
Cậu chạy rất lâu, rất lâu.
Mặt Lục Nhung lại lại đỏ lên.
Khương Thiệu cười lớn “Đồ, đồ đồ đồ nói lắp, cậu thật thật thật đáng đáng đáng đáng yêu ha.”
Khương Thiệu vừa châm chọc vừa chạy cùng cậu hết một vòng.
Khương Thiệu bận cả ngày, lại dằn vặt Lục Nhung cả đêm, có chút mệt mỏi, hơi thở rất nhanh đã phả ra đều đều.
“Có lúc còn giống một con thú con bị kinh hãi nữa.” Môi Khương Thiệu dán lên vành tai đỏ bừng của Lục Nhung, tỏ ý muốn cắn “Có phải, cậu cố ý quyến rũ tôi hay không?”
Giấc mơ này rất dài.
Sau khi ngủ, Lục Nhung mơ một giấc mơ.
Xung quanh có rất nhiều người.
Những người khác ha ha bật cười.
“Sao lại cứ thấy cậu chưa lớn vậy nhỉ.” Khương Thiệu nói “Làm tôi có cảm tưởng mình đang làm tình với trẻ vị thành niên ấy.”
Cậu, cậu, cậu vẫn không thể nói ra được.
Lục Nhung quay đầu nhìn.
“…”
“Khương, Khương Thiệu.” Lục Nhung lấy dũng khí hô lên.
“Chỉ còn mỗi mình cậu đang chạy thôi.”
Lục Nhung không dám động.
Mi mắt ướt sũng.
Là tiết thể dục.
Khương Thiệu ôm chặt cái eo nhỏ của Lục Nhung trêu đùa, giống như đang ngắm nghía một tác phẩm nghệ thuật.
Lục Nhung hơi tức giận.
Cậu đang chạy trong sân tập.
Mặt Lục Nhung đỏ bừng, chạy về phía trước.
Lỗ tai Lục Nhung bị Khương Thiệu làm nóng bừng.
Lục Nhung quay đầu nhìn.
“Hôm nay tôi không có việc gì, lại bất đắc dĩ ở lại chăm sóc cậu vậy.”
Lục Nhung im bặt.
Đến cả hít thở cũng không dám hít thở mạnh.
Bình luận