Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 8: 8

Hôm sau đã không sao nữa rồi. Cậu bảo Khương Thiệu bận chuyện của mình đi, không cần chăm sóc cậu nữa.

Lục Nhung im lặng ngồi một lúc mới đứng dậy đi đến phòng vẽ tranh.

Lục Nhung sửng sốt.

Vừa cầm bút vẽ lên, cậu liền quên sạch mọi thứ.

Nhưng nghĩ đến năm nghìn, cậu lại âm thầm tự cổ vũ bản thân.

“Đều, đều tốt.” Mặt Lục Nhung nóng bừng, giọng hơi run “Cảm ơn.”

Nhưng Khương Thiệu lại nói “Tôi muốn tìm lí do để nghỉ thôi.” Anh ngồi lên sofa, dáng vẻ biếng nhác “Cậu nói xem, ảnh đế tôi cũng giành được rồi, tiền tôi cũng kiếm được nhiều rồi, có thể nói là không phải cái loại nghệ sĩ hạng bét nữa rồi, còn bận rộn như thế làm gì hả?”

Nếu còn làm lỡ công việc của Khương Thiệu nữa, cậu, cậu càng không đền nổi.

“Coi cậu nói cảm ơn kìa.” Khương Thiệu nhéo gương mặt có má lúm đồng tiền của Lục Nhung “Ai không biết còn tưởng tôi bắt nạt cậu.”

Buổi chiều, cậu theo đàn anh đến lớp bồi dưỡng.

Năm nghìn.

Lục Nhung thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như cậu lấy hết tiền trong tay trả cho Khương Thiệu, thì cũng phải nghĩ cách kiếm tiền nuôi thân.

“Không, không.” Lục Nhung ngẩng đầu, thành thành thật thật nhìn Khương Thiệu “Anh, anh tốt lắm.”

“Anh vẽ đẹp đấy.”

Anh bị người đại diện liên tục gọi điện kêu ra ngoài.

Đàn anh lại nói “Đừng từ chối vội. Tên nhóc kia vẽ khá lắm, là một mầm non tốt đấy. Có điều kiêu ngạo quá. Em không cần dạy tên nhóc xấu xa đó thật đâu, chỉ cần đến vẽ một hai bức áp chế nhuệ khí của cậu ta là được rồi. Khác gì việc em đổi chỗ luyện vẽ từ phòng tranh sang lớp bồi dưỡng của anh đâu!” Anh ta giơ năm ngón tay về phía Lục Nhung “Mỗi tuần em đến hai buổi chiều, một tháng anh trả em từng này, năm nghìn. Tranh vẽ xong thuộc về em, em có đồng ý để lại lớp bồi dưỡng hay không đều được, nếu em đồng ý nữa thì anh mua chúng luôn!”

“Tôi, tôi, tôi…” Lục Nhung lắp bắp.

“Không, không đâu.” Lục Nhung hít mũi “Cảm ơn anh, chăm, chăm sóc tôi.”

Đàn anh gọi Lục Nhung ra ngoài ăn cơm, ăn xong mới nói “Không phải anh có mở một lớp bồi dưỡng sao? Hôm nay lớp có một tên nhóc học viên mới. Cậu ta nói bọn anh không có tư cách dạy cậu ta. Em tới trấn thủ giúp anh có được không?”

Bệnh của Lục Nhung khỏi rất nhanh.

Lục Nhung gật đầu với đàn anh.

“Không được à?” Cậu thiếu niên nhìn cậu.

Khương Thiệu đến gần, hôn lên môi cậu, hỏi “Sao? Gần đây hình như im lặng hơn nhỉ? Có phải tôi hầu hạ không tốt không?”

Lục Nhung sửng sốt.

Lục Nhung chần chừ nói “Em, em…”

Lục Nhung cảm thấy còn luống cuống hơn cả khi cậu tiếp xúc với đám trẻ bên viện mồ côi.

Cậu nhịn xuống thói quen nói lắp, cẩn thận nói ra hai chữ “Cảm ơn.”

Cậu thiếu niên này rõ ràng mới chỉ mười sáu mười bảy tuổi, nhưng cũng đã cao hơn cậu gần nửa cái đầu.

Lục Nhung “Ừm” một tiếng, không biết nói gì tiếp theo.

Khương Thiệu rốt cuộc cũng không được nghỉ ngơi tử tế.

Lục Nhung nhớ tới tờ giấy nợ Khương Thiệu bắt cậu kí.

Lục Nhung dọn giá vé đàn anh chuẩn bị ra, tĩnh tâm lại chuẩn bị vẽ.

Học sinh ở lớp bồi dưỡng đều là học sinh trung học.

“Là người tốt hay là đồ tốt?” Khương Thiệu nhướn mày.

Cậu vẽ thẳng đến trưa thì nhận được điện thoại của một đàn anh “Lục Nhung, cậu cứu anh với!”

Cậu cũng sắp tốt nghiệp đại học nữa.

Đó là một cậu thiếu niên nhìn qua có chút bất cần.

“Được, được.” Lục Nhung luôn không có dũng khí từ chối ai.

Tai trái còn đeo một chiếc khuyên tai bằng kim cương.

“Tôi học với anh.” Cậu thiếu niên nói.

Lúc Lục Nhung vẽ xong nét bút cuối cùng, một giọng nói mang theo tính tình trẻ con vang lên cạnh cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...