Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 58: Hôn một cách gần như là hung ác.

Vậy nên cho dù bác sỹ tâm lý đã cố gắng hết mình để đặt mình vào trong hoàn cảnh của cậu, dùng kinh nghiệm phong phú nhất của mình để phân tích nhưng vẫn rất khó để có thể tưởng tượng ra được, rằng rốt cuộc trong suốt quãng thời gian dài như vậy ở quá khứ, Lâm Dữ Hạc đã cô đơn, đã suy xét đi suy xét lại không biết bao nhiêu lần mới có thể đưa ra một cái kết luận tuyệt vọng như vậy, rồi vững tin vào nó không chút lung lay.

Lâm Dữ Hạc gật đầu, vậy mà cậu lại gật đầu theo lời này, không có một chút ý tứ phản bác nào cả.

Nhưng cậu vẫn không thể khuyên bảo chính mình, không thể nghĩ thông suốt.

Anh ở ngay cạnh đó nghe bọn họ nói chuyện. Trước đây Tạ Minh Thâm đã nói với anh rằng trò chuyện ở trong phòng khách sau khi kết thúc tư vấn chính thức cũng coi như là một phần của buổi tư vấn, cũng giống như lần này, nguyên nhân Lâm Dữ Hạc không ăn kẹo cũng là được cậu nói ra khi đang xem album ảnh trong phòng khách.

Nút thắt đã bị buộc chặt quá lâu, ngay cả những sợi dây bện cũng đã dính chắc lấy nhau rồi.

Tạ Minh Thâm nói với Lâm Dữ Hạc: "Ninh Ninh, những chuyện ấy không phải lỗi của cháu, cháu không phải ôm hết mọi chuyện về trên vai mình như vậy, mẹ cháu cũng hy vọng cháu có thể vui vẻ."

Bình thường người đàn ông này đã đủ lạnh lùng rồi, nhưng lúc này trông anh lại càng lạnh lùng nghiêm nghị, sắc mặt tối tăm.

Lúc Lâm Dữ Hạc và Tạ Minh Thâm trò chuyện với nhau ở phòng khách, thì Lục Nan cũng ở đó.

Có lẽ người ngoài thấy chỉ cần một câu "không phải là lỗi của cậu" là đã có thể tóm gọn nó lại, có nghĩ nhiều thêm đi chăng nữa thì cũng sẽ chỉ cảm thấy người ngày suy nghĩ vấn đề quá nghiêm trọng, quá lập dị. Nhưng mấy tỷ người trên thế giới này cũng không thể nào đều có chung một cách suy nghĩ, chung quy cũng sẽ có người có suy nghĩ khác biệt, nếu như không đặt mình vào hoàn cảnh của Lâm Dữ Hạc thì cũng rất khó để có thể lý giải nỗi ưu tư của cậu được.

Mẹ cậu càng tốt, càng không nỡ thì cậu lại càng buồn.

dàng thay đổi, ai cũng đều có thể nghĩ đến khuyên bảo và an ủi, vậy thì chắc chắn Lâm Dữ Hạc cũng đã nghĩ đến cách ấy không dưới trăm ngàn lần.

Lục Nan đứng sau Lâm Dữ Hạc ở một chỗ cách cậu không xa, khi Lâm Dữ Hạc nói ra những lời này, Tạ Minh Thâm vừa liếc mắt qua một cái thì liền nhìn thấy vẻ mặt của Lục Nan.

Vậy nên lúc này không thích hợp để nói chen vào, Lục Nan ở đây phần lớn chỉ có tác dụng đi theo cùng Lâm Dữ Hạc, khiến cho cậu thoải mái hơn một chút.

"Mẹ vẫn luôn rất tốt với cháu."

Lời Tạ Minh Thâm vừa nói là an ủi cũng là thăm dò, bây giờ rốt cuộc ông ta cũng phát hiện ra rằng khuyên giải, an ủi theo cách đơn giản không hề có tác dụng gì với Lâm Dữ Hạc, cũng giống như nút thắt chết đã bị buộc chặt nhiều năm, sẽ không vì một cái kéo nhẹ mà đã có thể tháo ra được.

May là anh vẫn còn nhớ lời nhắc nhở của Tạ Minh Thâm trước đây, rằng không được lên tiếng, không khiến cho tình huống trở nên khó giải quyết.

Có một số suy nghĩ không phải có thể d�

Lâm Dữ Hạc càng phụ hoạ theo thì Tạ Minh Thâm càng hiểu rõ, tư duy của Lâm Dữ Hạc căn bản là khác một trời một vực với cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...