Chương 59: "Tôi thích em, em nghĩ thế nào?"
Giọng điệu của người đàn ông nghe có vẻ hơi kỳ lạ, giọng nói cũng rất căng thẳng, giống như đang lo lắng chuyện gì đó vậy.
Lục Nan thấp giọng thở phào một cái, nói: "Tôi tới đón em."
Lâm Dữ Hạc nói: "Em đang ở tiệm sách, ca ca có việc gì sao ạ?"
Lâm Dữ Hạc có chút không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp lời: "Tiệm sách Sisyphe ở Tam Cổ Lý ạ."
Lâm Dữ Hạc nói: "Ngày mai gặp ở cổng Đại học Yến Thành nhé, cậu có tiện tới đó không?"
Thật ra Lâm Dữ Hạc nghe hiểu hết không bỏ sót một chữ nào, chỉ có điều cậu không biểu hiện ra điều gì khác thường, sau khi hẹn địa điểm và thời gian gặp với Lục Anh Thuấn xong thì cậu mới cúp điện thoại.
Cậu ta đắn đo, nói: "Vừa nãy tiếng động hơi to, xin lỗi vì đã làm ồn đến anh."
Là Lục Nan.
Trở lại tiệm sách, Lâm Dữ Hạc tiếp tục đọc quyển sách vừa rồi mình chưa đọc xong. Bây giờ đã là 4 giờ chiều, cậu định đọc đến chập tối rồi sẽ về nhà ăn cơm.
Qua một lúc lâu sau thì có một cuộc gọi mới gọi tới.
Lâm Dữ Hạc ngạc nhiên, cậu nhớ là hôm nay Lục Nan còn phải họp: "Em tự về là được rồi ạ, ở đây có chuyến tàu điện ngầm chạy thẳng về nhà."
Vừa kết nối được người đàn ông đã vội vàng hỏi cậu: "Em đang ở đâu?"
"Không sao." Lâm Dữ Hạc rất khách khí trả lời một tiếng, hỏi: "Điện thoại không sao chứ?"
Từ Thái Bình tới Tam Cổ Lý cũng không phải là gần, anh có muốn tới đây cũng phải tốn ít thời gian, vậy nên Lâm Dữ Hạc đi mua sách trước, sau đó chuẩn bị xuống tầng một đợi người.
"Không sao không sao ạ" Lục Anh Thuấn nói: "Chị họ của em đã về rồi, bây giờ chỉ còn lại em ở Yến Thành, ngày mai..."
Có điều vừa mới đọc sách xong thì Lâm Dữ Hạc lại nhận được một cuộc điện thoại.
Gọi điện xong thì Lâm Dữ Hạc về lại tiệm sách. Vừa rồi cậu đang đọc sách ở trong đó, vì Lục Anh Thuấn gọi tới nên mới ra ngoài.
Nghe thấy cậu nói vậy, dường như Lục Anh Thuấn thở phào một hơi: "Tiện ạ, ở đâu em cũng đi được."
Vừa rồi những lời Lục Kỳ Kỳ nói đều là dùng tiếng địa phương, thấy ngữ khí Lâm Dữ Hạc vẫn bình tĩnh thản nhiên như vậy, Lục Anh Thuấn chỉ cho rằng Lâm Dữ Hạc nghe không hiểu nên mới thở phào nhẹ nhõm.
"Xin lỗi anh dâu" Trong giọng nói của Lục Anh Thuấn mang theo chút áy náy: "Điện thoại của em không cẩn thận bị trượt rơi mất nên bị ngắt kết nối."
Lục Nan không nói có chuyện gì, trái lại còn hỏi cậu: "Hiệu sách nào?"
Lâm Dữ Hạc thấy thế cũng không kiên trì nữa: "Vâng."
Bên kia điện thoại lại truyền tới một vài tạp âm nho nhỏ, cuối cùng tụ lại thành một tiếng "tút --" thật dài, sau đó cuộc gọi liền bị ngắt đi.
Giọng điệu của Lục Nan lại là không cho phép thương lượng: "Em ở tiệm sách chờ tôi"
Bình luận