Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 6: "Y Viện, Mày lừa tao!" | A Phương

"A Viện, em đến rồi à. Thầy có nghe thầy Tống khen hết lời về biểu hiện của em mấy ngày gần đây. Nhưng hôm qua em về vội quá nên chưa tắt đèn, đóng cửa đấy. Bác bảo vệ vừa nhắc nhở thầy."

Nhìn thoáng qua gương mặt của họ là cậu biết sắp có chuyện không hay, cả hai ai nấy đều bày vẻ mặt hết sức nghiêm túc. Tuy là học sinh hạng Ưu của học viện, nhưng mỗi lần nhìn thấy Giáo sư Hướng Hằng, cậu luôn phải kiêng dè kính cẩn. Một phần lý do vì ngài ấy là trưởng ban học vụ, muốn xin nghỉ phép hay xin qua môn đều cần có sự phê duyệt của ngài ấy. Nếu nói giáo sư Nghiêm là người trực tiếp chấm bài luận văn của cậu thì giáo sư Hướng là người quyết định điểm số cao thấp của vòng bảo vệ luận văn. Hai vị "đại boss" này, vạn vạn không nên khiến họ không vui ah~.

"Để cậu nhóc ấy tự đi đến chỗ làm. Điều tra hết thông tin của cậu ta cho tôi!"

Cậu chẳng thể giải thích chuyện ngày cả chính mình còn không nắm rõ, đành cúi đầu nhận lỗi với hai vị giáo sư:

Giáo sư Hướng thấy cậu bước đến bèn giãn nét mặt, cười cười:

Hôm qua cậu làm sao rời khỏi phòng triển lãm, tới tận bây giờ cậu cũng không sao hồi tưởng được. Rốt cuộc là sau cái mộng xuân kia, cậu đã làm ra bao nhiêu chuyện vớ vẩn... Còn cả chuyện leo lên giường cái tên "Ngụy đại thiếu gia" nào đó nữa chứ!

Y Viện hớt hơ hớt hải chạy tới chỗ thực tập là đúng 7 giờ 30. Cả người cậu nh�

[Phòng triển lãm...]

( Chú thích của tác giả: ở Trung Quốc, người ta thường xưng họ của một người khác để thể hiện sự kính trọng, vd như " thầy Tống, thầy Hướng"; còn gọi thẳng tên thì thường chỉ mối quan hệ thân mật, vd "Giáo sư Nghiêm".)

"Em xin lỗi thầy, xin lỗi giáo sư... Xin lỗi thầy Tống."

"Hôm qua mấy giờ em về?" Giáo sư Nghiêm chau mày hỏi cậu.

---------o0o--------

. Thưa thầy, em xin phép chuẩn bị để đón khách tham quan vào 7 giờ 45 ạ."

Y Viện không muốn nói dối nhưng cũng không thể trả lời câu hỏi kia, hoảng loạn nhìn đồng hồ đeo tay rồi vội nói: " Hôm qua em về cũng khá tr�

-------o0o-------

Giáo sư Nghiêm ngồi lại tiếp chuyện với giáo sư Hướng hơn một tiếng nữa mới quay trở ra. Khi anh đi ra từ văn phòng, đứng ở bậc thềm cao nhất nhìn xuống sảnh chính, hướng về cậu nhóc trẻ tuổi đang thuyết minh rất chuyên tâm.

[ Biệt thự của Ngụy Đại Quân]

nhại mồ hôi, vừa bước vào đã gặp Giáo Sư Hướng và giáo sư Nghiêm ở văn phòng.

Y Viện xông cửa bước ra, đến giày cũng là chưa mang hẳn vào chân, muốn rời khỏi Ngụy Đại Quân còn hơn cả bệnh dịch. Hai tên thuộc hạ mặc áo đen từ xa lao tới, toan đưa cậu đi làm theo lệnh của người kia thì cũng bị cậu chạy vòng đường khác, ba chân bốn cẳng mà né chạy biến mất. Họ đứng chết trân ở đó rồi nghe Ngụy Đại Quân nói vọng ra ngoài:

Tống Nghiêm khựng lại tức thì, sau đó cố vẽ một nụ cười thật tự nhiên trên môi. Lòng anh mơ hồ nghe thấy tiếng thủy tinh rơi vỡ, rất mỏng, rất nhẹ, rất êm tai, nhưng cũng lại có chút khó chịu và tiếc nuối. Sự xa cách này khiến anh có chút đau lòng, dù trước mặt giáo sư Hướng, cậu gọi thế quả là không sai.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...