Chương 7: Cưỡng bức và nhục nhã | A Phương
"Y Viện, tao đã luôn sùng bài mày, như một tín ngưỡng. Mà là học sinh hạng Ưu trong mắt người khác, nhưng là duy nhất trong mắt tao. Tao đã ở bên mày từ những ngày đầu tiên vào học viện.
"Cái má gì mày cũng không biết... Mày giải thích không rõ được, thì làm sao tao có thể tin mày! Mày nói đi..."
"Tao thật sự không biết... Tao... năm mơ... Tao cũng không biết có thật là tao nằm mơ không nữa... Tao thấy... Giáo sư Nghiêm... thao tao... Nhưng sau đó... khi tỉnh dậy... lại là một người khác... Tao không biết... thật sự không biết..."
Mày luôn là một thằng con trai tốt tính, đáng yêu và trong sáng. Tao chưa từng dám gần gũi... dù chỉ là 1 chút với mày... Vậy mà, chỉ sau một đêm thôi! Mà đi rong sau một đêm không về... đem về đây một thân thể chi chít vết hôn lớn nhỏ!"
"Mày nói tao phát điên! Tao bị mày ép cho phát điên rồi! Được, mày giải thích đi... Giải thích đi!"
"Đừng mà... xin mày đấy... A Phương..."
A Phương gào lên:
"Mày nói mày bị cưỡng bức chứ gì? Mà không nhớ không biết chứ gì? Vậy để tao di�
Y Viện bối rối trả lời:
n lại từng chút cảnh đó, để cho mày nhớ lại. Tao sẽ hôn lên từng vết hôn trên người mày, thao vào cúc huyệt dơ bẩn của mày, để mày từ từ hồi tưởng lại rồi giải thích cho tao! Chỉ cần mày nói, dù vô lý mấy tao cũng tin."
"A Phương, mày nghe tao giải thích đã..."
"Tao không biết..."
A Phương ôm chặt lấy cậu, giọng vừa đau đớn vừa tuyệt vọng:
Y Viện lắp bắp, đầu óc trống rỗng, càng nói càng lộn xộn:
"Thao mày? Không biết? Người ta hôn mày đến độ này? Mà mày không biết? Nếu như chỉ có một vết hôn, thì tao còn có thể tin là mày bị cưỡng bức. Nhưng nhiều vết hôn như vậy, mày có chống trả không? Thằng đó là ai?"
Chỉ cần mày nói mày muốn đi thư viện, tao sẵn sàng bỏ chầu karaoke cùng anh em, đi lên thư viện với mày. Chỉ cần mày nói mày đói bụng, tao sẽ chạy đi mua món mày thích ăn về cùng ăn với mày. Chỉ cần mày nói mày buồn, tao sẽ cùng mày đi chơi bóng rổ, chạy bộ ở sân thể thao của học viện.
A Phương đưa chân đạp cửa phòng tắm đóng sầm một tiếng đinh tai, cậu ta hùng hổ sấn tới đẩy Y Viện sát vào tường lạnh, lưng cậu đập vào phía sau một cú rất đau. Cả người cậu bị tên bạn thân đô con hơn khóa chặt lấy. Mặc kệ cậu vùng vẫy và nhăn mặt khó chịu thế nào, A Phương vẫn nhất quyết siết chặt hai bắp tay cậu. Trong không gian ẩm ướt nhỏ hẹp của phòng tắm, đôi mắt cậu ta tràn ngập sự hận thù vào đau đớn:
"Mày thà lên giường vời một thằng không quen biết, còn hơn là để tao thao?"
A Phương nâng mặt cậu lên, đem mắt mình nhìn thẳng vào mắt cậu, mỉa mai hỏi:
A Phương vung tay toan chuẩn bị đấm, nhưng lần này cậu ta giơ lên rồi lại nhìn thấy gương mặt sợ sệt cam chịu của Y Viện, đành hướng tay đấm mạnh vào phần tường kế bên đầu cậu, cất giọng bất lực nói:
"Tao..." Cậu lấp lửng nói không nên lời:
Y Viện yếu ớt cố nói một lời:
Bình luận