Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 72: TÁI KIẾN

Mộ Dung Linh trừng mắt nhìn hắn, nhưng không như thường ngày bổ nhào vào tranh cao thấp, cuối cùng chỉ khe khẽ thở dài.

Lưu Vân cũng không nói gì, bầu không khí có chút gượng gạo. Có một số chuyện, nói ra cũng không có ý nghĩa.

"Tỉnh rồi?" Mộ Dung Linh lười biếng nghiêng người dựa vào giường nhỏ, một tay chống lên gò má, tóc đen như mực đổ xuống, lẫn vào mái tóc tản ra trên gối của Lưu Vân, phân không ra ngươi ta.

Mộ Dung Linh thuận thế đè lên người hắn, hừ nhẹ: "Người mở mắt ngủ ta chưa từng thấy, người có giường không ngủ đi ngủ bè gỗ ta đã gặp rồi." Hai ba cái đẩy ra quần áo vốn đã không chỉnh tề, lần tìm xuống eo Lưu Vân nhéo một cái, khiêu mi nói, "Không muốn cùng bản công tử cùng giường? Hả?"

Mộ Dung Linh mắt phượng nheo lại, giận dữ nói: "Không ăn đúng không? Vậy khỏi ăn gì hết!"

  Hai mùa xuân hạ – mùa đẹp nhất trong năm cứ thế lặng lẽ qua đi, trời đã vào thu, hoa cỏ dần tàn úa. Nhưng mà bên dưới Lạc Mang Nhai, đào vẫn như cũ nở hồng, mây mù che phủ, nước vẫn tầng tầng đổ xuống.

Lưu Vân tỉnh lại, phát hiện chính mình lẽ ra vẫn còn nằm trên bè trúc giữa hồ, lại nằm trong gian phòng hương trúc lượn lờ. Chăn lông ấm áp đắp trên người, ánh mắt lưu chuyển, đối diện là một đôi mắt hoa đào mang theo ý cười.

Lưu Vân nắm tay Mộ Dung kéo lên trên, mất trọng tâm, cả người y ngã lên người Lưu Vân.

Lưu Vân cười nói: "Ngươi có từng thấy người mở mắt ngủ sao?" Tiện thể kéo y lại, hôn lên má một cái.

Lưu Vân buồn cười nhìn y, nói: "Không phải, không phải, không phải, lần trước là "đang đốt", sau đó được ta dập tắt, vẫn còn lại một đống tàn tích, sao có thể gọi là "đốt" được? Được chưa?" Vừa ý rồi chứ... Vậy hắn có thể không ăn cái món "đồ ăn sáng" kia không?...

Mộ Dung Linh chợt nhớ tới cái gì, cười nói: "Thiếu chút nữa quên mất, ta làm đồ ăn sáng, mau dậy ăn thôi."

Nghe vậy, Lưu Vân vẻ mặt biến đổi, lập tức lại là điệu bộ uể oải buồn ngủ, nói: "...Ngươi ăn trước đi, ta ngủ tiếp một chút..."

Lưu Vân quay đầu lại, khiêu mi: "Ngươi sẽ không lại đem nhà bếp đốt đi chứ?

"Sao? Không phải là vì tối hôm qua chưa thỏa mãn, muốn làm thêm một lần sao?" Lưu Vân cười khẽ, nhẹ nhàng đổi đề tài.

"Cái gì gọi là "lại"?! Lần trước gọi là "đốt" sao?" Mộ Dung Linh sắc mặt khẽ biến hồng, vẫn cứ sống chết cãi lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...