Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 73: XUẤT CỐC

Đó chính là còn có người ở bên tai phải kêu to.

Huyền Dục rất nhanh tỉnh táo lại, nhếch môi cười lạnh nói: "Ta hỏi ngươi vì sao ngủ ở chỗ này."

Sau khi Mộ Dung Linh tự luyện 《 Lăng Kiếm ngọc quyết 》, mặc dù vì không muốn luyện lại tâm pháp, nội công không tiến bộ, nhưng bàn về chiêu thức cũng học được mấy phần, một trong số đó chính là khinh công càng tốt hơn trước. Nếu y muốn không bị người phát hiện, ngay cả Lưu Vân cũng không thể nào biết được hành tung.

Tên Huyền Dục kia, ỷ chính mình"trọng thương chưa lành" , chiếm lấy Lưu Vân không nói, lại còn chiếm luôn giường của y! Hừ! Cái tên giả dối! Đã lâu như vậy rồi, bị thương nặng hơn nữa cũng đã lành! Lưu Vân ở đó, dáng vẻ như sắp chết đến nơi, Lưu Vân vừa đi, lại cùng y mắt to trừng mắt nhỏ! Thực sự là. . . Không thể nào nhịn được nữa!

Trong phòng tỏa ra một luồng huân hương nhàn nhạt, có tác dụng an thần, là Lưu Vân sợ Huyền Dục gặp ác mộng cố ý dùng . Trên giường, hai người ngủ rất say.

Mộ Dung Linh càng nghĩ càng giận, dứt khoát ngồi dậy, mắt phượng nhắm lại, quyết định chủ ý, liền đi lên lầu.

Sáng sớm hôm sau.

Mộ Dung Linh nheo nheo đôi mắt hoa đào, cười đặc biệt châm chọc: "Vậy, ' Hoàng đế bệ hạ ' vì sao không ngủ long sàng của ngài, lại chạy tới đây chen giường nhỏ của ta vậy?"

Huyền dục nghẹn lời, liếc Lưu Vân "đang ngủ say", nhíu mày nói: "Mộ Dung công tử cũng đừng quên, trong thiên hạ tất cả là đất của vua, cả thiên hạ đều là của trẫm , sao lại là 'của ngươi'?"

Mộ Dung Linh rón rén bò lên trên giường lớn rộng rãi, ôm lấy Lưu Vân mỉm cười ngủ. . . . .

Lưu Vân là bị đánh thức.

  Đêm đó, gió thổi muộn.

So với có người ở bên tai trái la hét còn phiền phức hơn chính là cái gì?

Mộ Dung Linh hất cằm, mỉm cười nói: "Đương nhiên là ngủ rồi, Huyền, công, tử."

Mộ Dung Linh nằm ở trên ghế phòng khách, lăn qua lộn lại không ngủ được.

". . . Mộ Dung Linh! Ngươi ở đây làm gì?" Huyền Dục đôi mắt bán mị, âm trầm nhìn chằm chằm người nằm ghé vào người Lưu Vân, Mộ Dung Linh.

Mộ Dung Linh thản nhiên nói:"Vì sao bản công tử không thể ngủ ở chỗ này? Đây là giường, của, ta." Còn đặc biệt cường điệu hai chữ "của ta".

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...