Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 4: Chap 3 : Bỏ trốn không thành

Vừa ngoảnh lại thì đập vào mắt anh chính là cảnh cậu đang ra sức chạy trốn.

- Được!! _ cậu trả lời.

- Được !!!

Vừa nghĩ xong cậu liền trả lời :

Nhìn bóng lưng anh đi qua ngõ khuất, cậu đứng phắt dậy, ra sức chạy thật nhanh về hướng ngược lại.

- Vậy em ngồi đây đợi tôi, một lát nữa tôi sẽ quay lại đón em ngay._ Dylan dặn dò.

- Em có muốn ra ngoài không?

- Buông ra...!!!_ Cậu hét.

- Anh quyết định thả tôi đi rồi sao?_ Cậu hỏi.

- Không! Tôi đưa em ra ngoài đi dạo, sau đó vẫn trở lại đây.

Về đến căn biệt thự quen thuộc, Dylan lôi mạnh cậu vào phòng, đẩy ngã cậu xuống giường. Đột nhiên bị đẩy ngã ,cậu đau đớn nhăn mặt. Cởi thắt lưng, quất mạnh vào người cậu vừa nói :

- Tiểu Thiên, em có muốn uống chút gì không? Tôi đi mua.

Anh đang đi bỗng dừng lại cạnh quán ăn, anh muốn dẫn cậu vào đấy dùng bữa cùng nhau nên ngoảnh đầu lại đi đón cậu.

Tại sao cậu phải chịu khổ sở như vậy ? Anh giết người yêu cậu nhưng tại sao lại nương tay với cậu ? Tại sao nhốt cậu ở đây ? Hàng ngàn câu hỏi hiện lên trong đầu cậu nhưng chẳng thể tìm được câu trả lời.

Chạy được một đoạn, tay cậu bỗng dưng bị kéo lại. Theo quán tính, cậu ngã nhào ra sau, dựa vào lồng ngực rắn chắc. Vừa ngước lên thì bắt gặp khuôn mặt giận dữ của anh.

Bị giam giữ trong căn phòng nơi biệt thự xa hoa ấy cũng đã gần một tháng. Cậu rất muốn ra ngoài, giờ đây có thể tận hưởng làn gió và khung cảnh thiên nhiên làm cậu thật hạnh phúc .

Anh lạnh lùng bắt một chiếc xe taxi đẩy cậu vào, anh cũng vào theo.

Mười lăm phút tản bộ, cuối cùng hai người cũng đến được công viên. Nhìn bộ dạng thờ ơ của cậu, anh nghĩ cậu sẽ không có ý định bỏ trốn. Thế nên, anh hỏi:

Anh nắm tay cậu đi dọc trên con đường tới công viên. Trên đường đi ,hai người chẳng nói với nhau lời nào,cứ thế mà tiến lên phía trước. Anh liếc nhìn thấy cậu đang đưa mắt nhìn ngắm xung quanh nên cũng không mở lời.

Ngay sau đó anh liền bác bỏ câu hỏi của cậu.

Cậu đang thẩn thờ với những dòng suy nghĩ tự mình đặt ra, chợt cánh cửa chuyển động, cậu liền biết đó là ai. Anh bước đến bên cạnh cậu ngồi xuống khẽ nói :

Chứng kiến cảnh người yêu bị sát hại, cậu cố ám sát hung thủ nhưng không thành. Bị giam lỏng, cô độc trong căn phòng mà chỉ có anh mới có thể bước vào.

Đầu cậu bỗng lóe lên một ý nghĩ khả thi. Nếu có thể ra ngoài, cậu sẽ có cơ hội bỏ trốn và thoát khỏi nơi này.

Có lẽ anh nhận thấy cứ mãi để cậu trong căn phòng tuy rộng lớn nhưng cậu sẽ không cảm thấy tự do. Nên anh quyết định đưa cậu ra ngoài, dần dần cảm hóa cậu bằng tình yêu của mình.

Cậu ngồi xuống, vẫn trưng ra vẻ mặt bình thản nhưng đâu ai biết trong lòng cậu vui biết nhường nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...